Wednesday, May 11, 2011
Đà Lạt và Lê Uyên Phương
Những năm 60, 70, Lê Uyên và Phương đã sống tại Đà Lạt và cùng tạo nên những "dạ khúc cho tình nhân". Thành phố mộng mơ đã là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, nuôi dưỡng tình yêu của đôi song ca nổi tiếng, là chốn dung thân cho những tháng ngày mỏi mệt, là nơi tái sinh sau những ngày khô kiệt, là thế giới đượm hương hoa và tràn ập ái tình. Có lẽ mong mỏi lớn nhất của tôi khi tới Đà Lạt là muốn được chạm vào không gian đã tạo nên những tình khúc tôi yêu thích, và biết đâu, cảm nhận được thêm một màu sắc nào đó trong những vần thơ nét nhạc quen thuộc kia.
Tôi đi giữa những bờ cỏ xanh, những con đường uốn lượn của Đà Lạt trong âm hưởng của Lê Uyên Phương. Cũng giống như khi nghe nhạc Đoàn Chuẩn, dù bất cứ đâu cũng có cảm giác bóng Hà Nội xưa nhè nhẹ lướt qua tâm trí, tôi đã thấy thành phố cao nguyên vừa nồng nàn vừa dịu êm trong những lời đau nặng của Phương và giọng hát chất ngất đê mê của Lê Uyên.
Đâu là khởi nguồn của xúc cảm? Tình yêu, lẽ sống hay chỉ giản đơn là mảnh đất nuôi dưỡng hồn người?
Tôi đã ngỡ sẽ tìm thấy ở đây những con đường duyên dáng vắng lặng, những mái nhà trắng mơ màng sau những đồi thông, một dáng vẻ dịu dàng ôm ấp trái tim cháy bỏng. Nhưng thành thật mà nói, tôi đã không được thấy đủ đầy.
Lãng du trong những xúc cảm của Lê Uyên Phương, hoang hoải kiếm tìm, nhưng dù có tách rời các yếu tố ảnh hưởng, tôi đôi khi cảm thấy mình lạc lối giữa sự đông đúc và đổi mới ở mảnh đất này.
Tự đáy lòng tôi hiểu mình không thể mong đợi được cất bước giữa những mộng mị của Đà Lạt như những ngày xa xưa, vẫn không tránh khỏi một chút chống chếnh.
"Theo em xuống phố trưa nay
Đang còn ngất ngất cơn say
Theo em bước xuống cơn đau
Bên ngoài nắng đã lên mau
Cho nhau hết những mê say
Cho nhau hết cả chua cay
Cho nhau chắt hết thơ ngây
Trên cánh môi say
Trên những đôi tay
Trên ngón chân bước về tình buồn, tình buồn.
Qua đi qua đi dứt cơn mê
Tình buồn chồng chất lê thê
Qua đi qua đi dứt cơn say
Tình này tình rồi thay
Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần
Còn vùi sâu còn vùi sâu trong ngao ngán
Không dứt hết cơn ê chề
Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần
Còn vùi sâu còn vùi sâu trong ngao ngán
Không dứt hết một lần đau..."
Nhưng Đà Lạt không để tôi rời đi như thế.
Bời thời khắc đẹp nhất đã đến, khi tôi đứng trước hồ Tuyền Lâm. Mặt hồ phẳng lặng, lòng người phẳng lặng. Tôi đã nghe tiếng Lê Uyên dừng lại nơi màu xanh huyền hoặc quanh hồ. Hầu như không có điểm chung giữa giọng thê thiết của Lê Uyên Phương khi hát Vũng lầy của chúng ta và khung cảnh tịch lặng này. Có một điều kì diệu nào đó đã diễn ra, những mỏi mệt trong tôi chợt tan biến, giữa nắng trưa gay gắt, tôi chôn chân trước màu xanh của Tuyền Lâm, nhẹ bẫng.
Đó dường như không phải điều tôi kiếm tìm, nhưng cảm giác thanh thản ấy thật lạ lùng, hiếm hoi và quí giá. Còn bao nhiêu vẻ đẹp Đà Lạt như thế mà tôi chưa biết...
Vì buổi trưa đó ở Tuyền Lâm, tôi biết mình sẽ còn quay lại Đà Lạt, như chờ đợi viết tiếp vào lòng mình, thêm một dấu yêu về đôi tình nhân đắm say đã chia nhau cả cái tên trên mảnh đất này.
Tuesday, April 19, 2011
Bút mực.
Trưa này tôi mới dùng những tờ tiền cuối cùng trong người để mua một cái bút mực, và mực. Sau đó hì hụi rửa bút và viết thử. Bút đẹp. Nét đẹp.
Nhưng hai tiếng sau khi mua, cầm cái bút trên tay, tôi vẫn không hiểu mình sẽ dùng nó để làm gì.
Đó không phải là một thú vui shopping bất chợt. Tôi đã định sẽ mua bút máy vì tôi thích bút mực từ xưa, thích những nét mực màu xanh thật là duyên dáng. Nhưng bây giờ, khi có trong tay, tôi mới tự hỏi là mình dùng nó vào lúc nào.
Đã từ lâu lắm rồi, email thay thế cho thư tay, cho những bức thư chuyền tay trong lớp, hoặc viết trên những thếp giấy in hoa văn màu để gửi tới bạn cũ, kèm theo những trái tim hay mặt cười đề-can. Mà bây giờ cũng chẳng mấy ai còn gửi email cho mục đích tình cảm, khi mà cước điện thoại rất rẻ và mạng xã hội nhiều như nấm.
Cũng đã rất lâu rồi, 360, multiply, blogspot, Fb thay cho nhật kí, tùy mong muốn gửi gắm ở mỗi nơi. Và cả những bản word nằm im lặng trong những folder nhỏ xíu trong máy tính, đôi khi có kèm password, và một vài trong số đó không bao giờ được mở ra nữa vì quên pass.
Công việc cần word, excel, powerpoint và PS. Ý tưởng phác thảo, ghi chú trong cuộc họp, được viết nhanh bằng bút chì.
Tôi cũng rất thích bút chì vì những nét mềm mại và phóng khoáng của nó, sự cơ động của nó, sự giản dị của nó.
Vậy tôi dùng bút mực vào lúc nào, cho việc gì?
Có thể là để kí và viết một vài chữ cho mỗi quyển sách mới mua.
Hoặc là viết một vài câu hát yêu thích lên quyển sổ đẹp (cũng không mấy khi dùng vào việc gì).
Để ngắm.
Hay là viết thư cho một ai đấy, chắc người đó sẽ trả lời bằng một cú điện thoại, hoặc buzz messenger, hoặc để lại vài lời trên wall FB.
...
Tôi chẳng tiếc 1 giây nào đã mua nó. Bây giờ tôi vẫn đặt nó trước mặt và ngắm nghía. Nhưng cũng như rất nhiều việc khác. Đôi khi tôi thấy mình lẩn thẩn giữa dòng chảy này. Và có rất nhiều thứ ta yêu thích lại không đặt được vào vị trí hợp lí của nó, vì vô vàn lí do hợp lí khác.
Monday, April 18, 2011
Tàn phai
Năm tháng qua đi
Giữa những vết thương chẳng bao giờ khép miệng
Thanh xuân và yêu đương
Đã tàn theo cánh gió từ mùa thu năm nao
Tôi
Chỉ còn lại tấm thân héo mòn
Tâm hồn rách nát u sầu
Chìm trong đêm
Chìm trong đêm
Những ngày tháng ấy
Cuộc đời đầy những đau thương khốn khó
Tôi
Chạy nhanh giữa những đồi thông
Quên bàn chân rớm máu
Quên những tiếng gào khan
Hai bàn tay cào rách thế gian
Tôi
Chỉ còn gắng sức
Vì một tương lai cần nuôi nấng chở che
Năm tháng qua đi
Mùa xuân đã trôi xa trên những nếp nhăn già cỗi
Chẳng còn chờ đợi gì trong những sớm mai
Không còn cần kìm nén những nỗi đau
Không còn cần bươn mình trong sương gió
Hình hài bé nhỏ đã lớn khôn
Và vỗ cánh bay
Nhưng
Tôi lại chẳng còn gì
Đêm đen hòa trong máu
Sỏi đá lẫn thịt da
Như con tằm rút tơ trả nợ đời
Tôi chỉ còn cái vỏ
Rỗng
Và rồi sẽ chết khô.
Con yêu mẹ.
Tuesday, March 1, 2011
Tản mạn mùa xuân.
Mùa xuân ngọt ngào và mời gọi.
Nàng là cái kiểu gái mà ngày xưa mình chẳng ưa, sớm nắng chiều mưa, ủy mị, sướt mướt, ương ương, dở dở, điệu đàng quá thể và nhiều khi quá phù phiếm. Thế mà mấy năm nay, năm sau hơn năm trước, mình lại xốn xang với nàng nhiều hơn.
Có phải khi cái tuổi trẻ nó không còn là một thứ nghiễm nhiên, giống như thể ta có một suối nguồn vô tận dưới chân và cứ thoải mái tung tăng trên nó mà chẳng bận ưu phiền, khi ta thấy dòng chảy của nó nhỏ dần, chậm dần, thì ta bắt đầu thấy mùa xuân sao mà đáng yêu như thế.
Mùa xuân vác trên vai trọng trách báo sự hồi sinh của một vòng quay mới, vì thế mà nhân gian rưng rưng trước mỗi bước chân nàng.
Mùa xuân khiến mình mơ mộng.
Những nơi đã đi qua trong mùa xuân nay mỗi nơi mỗi khác, nhưng từ ánh nắng lấp lánh qua những hàng thông trên Tây Nguyên lộng gió, những bông hoa cúc vàng trước thềm cửa những ngôi nhà Quảng Nam, đến những con đường đầy hoa mận trắng tinh khôi nơi cao nguyên Mộc Châu, tất cả đều đượm đầy sức sống của mùa xuân.
Sự quyến rũ ngọt ngào của nàng, ấm áp, và mềm mại, như thể nàng chỉ hé môi cười, và đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, khe khẽ vén tầng mây xám lên, là nắng sẽ tràn ngập mọi đỉnh núi, mọi dòng sông, mọi con đường, và muôn hoa bung nở, còn những kẻ si tình như mình thì chết chìm trong cảm giác hân hoan không sao ngừng lại được.
Những ngày xuân có dư vị như những ngày tháng mới yêu, khi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn sự e ấp, tươi mới, si mê xao xuyến thẹn thùng, ngọt ngào như một đôi má chín ửng vì yêu, vì nụ hôn đầu. Mùa xuân là mùa của sự hồi sinh, cũng vì vậy mà khiến người ta hoài niệm, nhưng đến hoài niệm cũng mang một dáng vẻ gợi tình. Có lẽ vì vậy mà càng nhiều tuổi người ta càng thích mùa xuân.
Khi lang thang trên những con đường, mình nghĩ đến tuổi già. Khi bước sang tuổi năm 60, ước sao ta có thể thảnh thơi ngồi ngắm bốn mùa trôi qua đủ đầy vẻ đẹp của các nàng. Có một ngôi nhà ở Mộc Châu để mỗi mùa hoa đào, hoa mận nở, uống trà mà ngắm hoa bay. Có một ngôi nhà ở Đồng Văn để mùa hè ngắm núi một ngày qua cả bốn mùa, nắng mưa thay nhau nhảy múa trên những vùng trời lồng lộng. Mùa thu sẽ ở Hà Nội hoặc ở Hội An , để chờ trăng lên hay ngắm lá vàng thật dịu. Mùa đông ở Hà Nội để xem trời ủ bạc, rồi đôi tuần nắng đẹp, lên đường thong dong qua một vòng Tây Bắc, khi dã quỳ và trạng nguyên đã trải đầy các con đường.
Tuổi trẻ là để khám phá, còn tuổi già, thì để thưởng lãm nốt những yêu kiều của tự nhiên mà khi trẻ vội vã bỏ qua.
Đấy là mơ mộng thế, còn trong hiện tại, cố gắng đừng bỏ qua quá nhiều đã là ngọt ngào lắm rồi.
Mình cũng mơ, những người bạn bây giờ, đến ngày tháng ấy vẫnngồi cạnh nhau uống trà mà than tuổi trẻ mình dại thật. Mong sẽ là như thế.
Sunday, February 20, 2011
Người tình.
Hôm nay xem phim Người tình khi mà những kí ức về tác phẩm văn học gốc của nó chỉ còn là những nét phác đơn sơ.
Nhưng dù sao, cảm giác về nhân vật nữ vấn còn tương đối để nhẹ nhàng bước vào câu chuyện điện ảnh.
Mình không nhớ là trong truyện miêu tả nhiều như thế về tình dục, nhưng những cảnh làm tình nóng bỏng chiếm một thời lượng khổng lồ trong phim và điều sẽ khiến khán giả nhớ mãi là những khuôn hình ấy quá Thật.
Jane March, vào vai nhà văn Margaritte Duras thời thiếu nữ đã có một quá trình làm phim chắc không bao giờ quên được. Sau khi bộ phim công chiếu năm 1992, khán giả chấn động bởi những cảnh nóng quá sức tưởng tượng và Jane March đã bị áp lực đến trầm cảm vì đám đông tin rằng trong những cảnh ấy, cô đã làm tình thật với diễn viên đóng cặp, diễn viên Lương Gia Huy.
Đó thực ra là một câu chuyện đơn giản, về một thiếu nữ mười lăm tuổi rưỡi, bước vào đời sống tình dục với một chàng công tử giàu có người Tàu mới du học từ Paris trở về, trong nỗi cô đơn và khao khát khám phá nhục cảm cơ thể mới lớn của mình. Từ một chuyến xe, những rung động từ vẻ ngoài của đối phương đến sự khao khát không mơ hồ từ trong mình đã nhanh chóng kéo họ lại sát gần nhau. Sự bạo dạn lẫn run rẩy của chàng trai người Tàu được Lương Gia Huy thể hiện tốt. Chỉ sự di chuyển của những ngón tay cũng đủ khiến người xem phải thở chậm lại và chờ đợi.
Đoạn lần đầu tiên họ đến ngôi nhà riêng trong khu chợ Lớn của chàng trai là một đoạn vô cùng quan trọng. Một anh chàng Tàu giàu có, đã đi qua nhiều cuộc tình ở châu Âu và một cô gái người Pháp bé nhỏ, từ một gia đình sa sút ở xứ thuộc địa nghèo nàn, vẫn còn nguyên trinh. Trước tiên người đàn ông nhắc tới tình yêu, trong sự khao khát của anh ta có một cái gì đó như là tình yêu, anh ta sợ sẽ yêu cô bé. Nhưng ngược lại người đàn ông, cô gái bé nhỏ lại đề nghị hãy làm như anh ta đã từng làm với mọi phụ nữ khác. Điều đó lặp lại trong suốt thời gian quan hệ của họ, người đàn ông dằn vặt mình vì tình yêu không thể có được, còn cô bé giữ yên mọi thứ trong việc làm tình, và chỉ làm tình mà thôi.
Khi xem những đoạn này mình nhớ đến quyển Thiếu nữ đánh cờ vây, ở những chi tiết về sự tò mò nhục dục của thiếu nữ, hoặc chỉ đơn giản là những trải nghiệm khác nhau của các thiếu nữ về lần đầu tiên. Mình cũng so sánh cái cách họ chợt tìm thấy nhau, quấn lấy nhau và bùng nổ trong sự giản đơn đến ngớ ngẩn và lực hút không lí giải được của tình dục, trong mối quan hệ chỉ có làm tình, như Hajime và cô chị họ của bạn gái cậu ta trong Phía nam biên giới, phía tây mặt trời. Nhưng đặc biệt tương đồng là quyển Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường. Một mối quan hệ thuần thể xác, nhưng khi rời khỏi nhau, nhân vật nữ mới nhận ra mình yêu con người kia chừng nào.
Cuối phim có nhiều cảnh xúc động, nhưng mình lại thấy buồn nhất là khi người đàn ông người Hoa bảo cô bé nhắc lại với anh ta cô chỉ tìm anh ta vì tiền. Ở trên chiếc giường quen thuôc của họ, cô bé nhắc lại, chỉ tìm đến anh vì tiền, và vuốt ve người đàn ông, nhưng không còn một cảnh nóng nào tiếp diễn từ giây phút đó nữa, anh ta đã tuyệt vọng, kiệt quệ hoàn toàn.
Tại sao mình lại viết nhiều như vậy. Không phải mình quá tâm đắc bộ phim này. Nó và những thứ mà nó góp phần gợi nhắc tới, khiến mình tưởng nhớ và ngẫm nghĩ về những câu chuyện cũ.
Có lẽ là mình nên đọc lại quyển Người tình xem khác biệt lớn đến đâu.
Friday, January 28, 2011
Life
Đúng quá, cuộc đời chẳng như phim, không phải bởi ở đâu đó không diễn ra những cảnh cường điệu hay diệu kì như phim ảnh, không có những nội tâm phức tạp như tiểu thuyết (tất nhiên tôi không đề cập đến các thể loại kinh dị hay viễn tưởng), mọi thứ đều có thể ở ngoài kia. Vậy sự khác biệt ở đâu? Khác ở hồi kết.
Phim hay truyện sẽ kết lại ở một cảnh, ở đó có một dấu chấm, kể cả thể loại happy ending hay không, kể cả loại có gợi mở hoặc nhấn nhá thêm "to be continued", thì với người xem, thế là hết.
Cuộc sống của chúng ta thì khác. Dài dằng dặc.
Chúng ta có thể đang sống một cuộc đời bình lặng, hoặc nhiều biến cố, với người này có thể rất tốt, với người kia có thể rất tệ, không ai phán xét được cuộc sống của người khác, và thậm chí cũng chưa chắc đủ thời gian để nhận xét cuộc sống của mình. Bởi đó là một hành trình liên tục, mà đến lúc chúng ta nhắm mắt, chắc mới có thể hiểu được đích xác giá trị của những điều mình đã trải qua.
Tôi chỉ cảm thấy, đôi khi dù đang sống trong cơn bế tắc hay niềm yêu đời cuồng nhiệt, tôi sốt ruột vì sự vô hạn lẫn hữu hạn của thời gian.
Ta cần gì ở cuộc sống này?
Câu trả lời có giá trị tính theo thời điểm. Nhu cầu không phải là bất biến. Nhưng dù thế nào, điều quan trọng nhất, là đừng quên yêu mình. Không nâng niu mình, thì không bao giờ thấy nhu cầu của mình đặt đúng chỗ, và được đáp ứng đủ đầy.
Wednesday, December 8, 2010
Light my fire
Con người thực ra cũng giống như loài thiêu thân. Mỗi người có một thứ ánh sáng của riêng mình và cứ cố sống cố chết lao về nó. Tiền, danh vọng, tình yêu hay bất kể cái gì, có thể không định nghĩa được. Sự đắm đuổi và điên cuồng từ trong bản năng.
Có những người biết rõ ánh sáng của mình nằm ở đâu, tất nhiên cũng có những luồng sáng khác phân tán sự chú ý, nhưng họ kiên định với một con đường duy nhất và sống với nó.
Những người khác thì loanh quanh hơn. Có thể từ bản năng có những tiếng gọi, nhưng không rõ ràng bằng, ánh sáng khi tỏ khi mờ. Thế là họ sẽ chờn vờn qua tất cả những hấp lực xung quanh.
Trừ một số rất ít người xuất chúng, đa phần chúng ta đều có quỹ thời gian như nhau, đời người chỉ kéo dài độ 70 năm, mỗi ngày 24 giờ, thanh xuân có hạn, nếu thời gian lao về một hướng nhiều hơn hẳn thì thời gian còn lại cho những thứ khác sẽ giảm đi. Đó là tất yếu không tránh được.
Người ta có xu hướng quan tâm những người lao mạnh theo một hướng nào đó, hoặc yêu thích, ngướng mộ hoặc phê phán, chối bỏ. Họ có khả năng nổi bật và thu hút sự chú ý của đám đông nhiều hơn đặc biệt với những hướng mà cộng đồng còn thiếu, còn hiếm.
Nhưng ai là người có quyền phán xét một người khác khi khả năng phân tích chỉ dừng lại ở 1 -2 mặt đời sống của họ. Đám đông càng không có quyền, đám đông chẳng qua chỉ là tập hợp của nhiều cái nhìn phiến diện cộng dồn lại với nhau.
Không ai có quyền phán xét.
Ở hướng ngược lại, bình thường cũng là một điều đáng trân trọng. Người ta quan tâm đến những điều khác biệt và lờ đi những điều bình thường tích cực. Nhưng trong sự hỗn mang, đôi khi rất nhiều điều bình thường, rất nhiều cuộc sống bình thường, số phận bình thường mới là ngưỡng cao nhất của sự phát triển lành mạnh.
Cuộc sống cần những điều khác biệt, từ những điều khác biệt nhỏ đến những điều khác biệt lớn, để có chọn lọc mà phát triển. Trên con đường ấy, điều quan trọng nhất chỉ là: hãy hạnh phúc với những gì mình có, dù nó, với người đời, là vinh quang, tăm tối hay tầm thường. Chỉ có cảm giác trong mình là quan trọng. Còn nếu không hài lòng về nó, thì phải nhấn nút thôi.
Saturday, November 20, 2010
All good things
Hôm qua em có đọc trên forum một bài về gia đình. Và em thấy buồn.
.
.
.
Ngày xưa em nghĩ em không có một gia đình đúng nghĩa, em sẽ tìm kiếm gia đình của riêng mình. Trong những năm tháng đi về với nỗi cô đơn, em từng mong về một nơi em có thể sống với chính em, có thể kiểm soát, giữ gìn, vun đắp nó, có bình an và yêu thương. Khi em tìm thấy anh, em biết điều đó có thể trở thành sự thực. Đó là một sợi dây quan trọng trong nhiều sợi dây giữ ta lại bên nhau.
.
.
.
Đến giờ thi thoảng em vẫn nói: Cứ cảm giác như mình giống như hai đứa yêu nhau và sống cùng nhau. Điều đó có 2 nghĩa. Em cảm thấy tình yêu vẫn còn mang màu sắc tươi trẻ, rạo rực, và em vẫn còn thấy thoải mái. Nhưng em chưa cảm thấy giống một gia đình.
Em không cảm thấy điều đó quá nặng nề, vì quan trọng là mình vẫn hạnh phúc bên cạnh nhau.
Nhưng em chợt nhận ra cái suy nghĩ đó sao mà mông lung và chấp chới đến vậy. Như một cánh chim có thể bay đi bất kì lúc nào. Đây là tổ, không phải một cái cây để trú qua mùa đông...
Cũng không phải vì em chưa tin, không phải thế dù em đã không còn nhiều niềm tin như ngày xưa.
.
.
.
Hôm qua em lại cáu. Cáu giận giờ đến quá dễ dàng. Thực ra em không muốn vậy. Dù nó đến rất nhanh nhưng đi cũng rất nhanh, em vẫn mong nó đừng tiếp diễn. Em không muốn trượt dài trong sự thiếu kiểm soát - thiếu nâng niu như thế.
Anh cũng hay cáu vặt .Cũng đến nhanh và đi nhanh. Theo kiểu của anh.
Chia sẻ cuộc sống, với em, quả là một điều không dễ dàng chút nào. Nhưng em sẽ cố.
.
Sáng nay em nghe lại nhiều lần bài này. Flames to dust, lovers to friends, why do all good things come to an end? Mọi sợi dây đều lỏng lẻo, nhưng gia đình là nơi em có thể, siết lai từng nút thắt, một cách dễ dàng, và ít lo lắng hơn cả mà.
Friday, November 12, 2010
Những ngôi nhà có nhiều cửa sổ
Mỗi con người giống như một ngôi nhà. Họ giao tiếp với nhau bằng cách đóng mở các cánh cửa.
Họ sẽ mở cánh cửa sổ, từng cánh một để ta được thấy phòng khách, gian bếp, rồi có thể, cả giường ngủ.
Họ sẽ mở cửa chính để mời ta vào nhà, để ngồi trong phòng khách, hoặc điềm nhiên bước qua từng căn phòng, và rất có thể, bước ra bằng cửa sau.
Họ sẽ mở rộng cửa, đón đầy nắng và gió, để ta có tầm nhìn thoáng đãng và không gian mát mẻ.
Họ sẽ để cửa hẹp để ta chỉ nhìn thấy một chút, để ta tò mò bước tiếp, hoặc ngần ngại mà bỏ qua.
Cũng có thể mỗi lần ta đi qua, họ mở một cánh cửa sổ khác nhau, ta nhìn phòng khách sạch sẽ mà chẳng biết bếp đang dơ bẩn, ta thấy khu vườn lãng mạn mà không hay phòng ngủ tối tăm.
Cũng có thể, mỗi lần ta đi qua, họ mở một cánh cửa sổ khác nhau đồng thời sắp đặt mỗi lần mỗi khác, khiến bức tranh ta tưởng tượng về họ đầy những mảnh ghép mâu thuẫn nhau.
Cũng có thể, với mỗi người, họ mở một cánh cửa duy nhất, chỉ bật đèn sáng tối, thi thoảng đặt vài bông hoa hoặc vài món trang trí khác nhau, và khi chúng ta ngại ngùng đứng bên nhau nói về họ, không ai trong chúng ta hiểu được điều gì to tát hơn thầy bói xem voi.
Đôi khi, họ kéo ta vào phòng bếp hoặc phòng ngủ, khép cửa nhẹ, khiến ta cảm thấy ấm áp, khiến ta nghĩ mình nằm trong số ít người được ngồi yên tại đó, nhưng tất nhiên ta chẳng phải là người hiếm hoi được ân huệ ấy. Một trò chơi tình cảm, không hơn.
Đôi khi, ta được vào ngôi nhà ấy rất nhiều lần, ta ngỡ rằng ta hiểu ngôi nhà ấy gần như tường tận, nhưng trong đó có những phòng đặt khóa và những hầm bí mật, và rủi thay, những phòng chưa đặt chân đến lại là những phòng giữ chìa khóa của căn nhà. Cách họ tống cổ ta ra và xử lý ta sau những thời gian ngọt ngào hay màu mè ban đầu... là ở đây.