Showing posts with label mùa xuân. Show all posts
Showing posts with label mùa xuân. Show all posts

Tuesday, March 1, 2011

Tản mạn mùa xuân.

Mùa xuân ngọt ngào và mời gọi.

Nàng là cái kiểu gái mà ngày xưa mình chẳng ưa, sớm nắng chiều mưa, ủy mị, sướt mướt, ương ương, dở dở, điệu đàng quá thể và nhiều khi quá phù phiếm. Thế mà mấy năm nay, năm sau hơn năm trước, mình lại xốn xang với nàng nhiều hơn.

Có phải khi cái tuổi trẻ nó không còn là một thứ nghiễm nhiên, giống như thể ta có một suối nguồn vô tận dưới chân và cứ thoải mái tung tăng trên nó mà chẳng bận ưu phiền, khi ta thấy dòng chảy của nó nhỏ dần, chậm dần, thì ta bắt đầu thấy mùa xuân sao mà đáng yêu như thế.

Mùa xuân vác trên vai trọng trách báo sự hồi sinh của một vòng quay mới, vì thế mà nhân gian rưng rưng trước mỗi bước chân nàng.

Mùa xuân khiến mình mơ mộng.

Những nơi đã đi qua trong mùa xuân nay mỗi nơi mỗi khác, nhưng từ ánh nắng lấp lánh qua những hàng thông trên Tây Nguyên lộng gió, những bông hoa cúc vàng trước thềm cửa những ngôi nhà Quảng Nam, đến những con đường đầy hoa mận trắng tinh khôi nơi cao nguyên Mộc Châu, tất cả đều đượm đầy sức sống của mùa xuân.

Sự quyến rũ ngọt ngào của nàng, ấm áp, và mềm mại, như thể nàng chỉ hé môi cười, và đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, khe khẽ vén tầng mây xám lên, là nắng sẽ tràn ngập mọi đỉnh núi, mọi dòng sông, mọi con đường, và muôn hoa bung nở, còn những kẻ si tình như mình thì chết chìm trong cảm giác hân hoan không sao ngừng lại được.

Những ngày xuân có dư vị như những ngày tháng mới yêu, khi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn sự e ấp, tươi mới, si mê xao xuyến thẹn thùng, ngọt ngào như một đôi má chín ửng vì yêu, vì nụ hôn đầu. Mùa xuân là mùa của sự hồi sinh, cũng vì vậy mà khiến người ta hoài niệm, nhưng đến hoài niệm cũng mang một dáng vẻ gợi tình. Có lẽ vì vậy mà càng nhiều tuổi người ta càng thích mùa xuân.

Khi lang thang trên những con đường, mình nghĩ đến tuổi già. Khi bước sang tuổi năm 60, ước sao ta có thể thảnh thơi ngồi ngắm bốn mùa trôi qua đủ đầy vẻ đẹp của các nàng. Có một ngôi nhà ở Mộc Châu để mỗi mùa hoa đào, hoa mận nở, uống trà mà ngắm hoa bay. Có một ngôi nhà ở Đồng Văn để mùa hè ngắm núi một ngày qua cả bốn mùa, nắng mưa thay nhau nhảy múa trên những vùng trời lồng lộng. Mùa thu sẽ ở Hà Nội hoặc ở Hội An , để chờ trăng lên hay ngắm lá vàng thật dịu. Mùa đông ở Hà Nội để xem trời ủ bạc, rồi đôi tuần nắng đẹp, lên đường thong dong qua một vòng Tây Bắc, khi dã quỳ và trạng nguyên đã trải đầy các con đường.

Tuổi trẻ là để khám phá, còn tuổi già, thì để thưởng lãm nốt những yêu kiều của tự nhiên mà khi trẻ vội vã bỏ qua.

Đấy là mơ mộng thế, còn trong hiện tại, cố gắng đừng bỏ qua quá nhiều đã là ngọt ngào lắm rồi.

Mình cũng mơ, những người bạn bây giờ, đến ngày tháng ấy vẫnngồi cạnh nhau uống trà mà than tuổi trẻ mình dại thật. Mong sẽ là như thế.

Saturday, March 6, 2010

Xuân.

Bây giờ là giữa mùa xuân. Thời tiết thì có thể đôi khi khiến người ta tưởng là mình đang lạc giữa mùa thu. Nhưng cảnh sắc thì không nhé. Chính xác là mùa xuân.
Sáng nay trên đường đi làm, trời lộng gió, đợi một đợt gió mùa đông bắc sắp về. Mát lịm từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong. Bây giờ mình mới phát hiện ra mình cũng thích mùa xuân biết mấy.

Mùa xuân có gì?


Mùa xuân có hoa gạo đỏ rực.

Mùa xuân có hoa sưa trắng muốt.
Mùa xuân có lộc bàng non mới nhú xanh mướt mải.

Mùa xuân có những hạt mưa bay bay giữa những tán cây đan dưới những ánh đèn vàng. Nhưng mà xuân nay chưa có mưa bay như thế.


1. Gạo

Tháng giêng hoa gạo nở. Đỏ rực một góc trời. Gạo cây nào cũng lớn, thân vươn thẳng, cành lá vươn rộng mãnh liệt. Và nhất là hoa. Hoa gạo thực ra đơn giản, to như cái bát ăn cơm, đôi khi là cái bát tô ăn cháo, cánh dầy, nhuộm màu đỏ đằm thắmi, hoặc màu cam đỏ chói lọi, từ xa nhìn thì rực rỡ cực kì. Gạo hay ở chỗ, đã nở hoa là nở cả cây, rất ít lá, thành ra vào mùa hoa, nhìn cây gạo sao mà chói lọi, mà xúc động, mà yêu đến thế, màu đỏ như thu hết tinh hoa của đất trời tháng riêng để cháy bùng lên.
Thời gian này đi chùa Hương thì thích mê. Lững thững trên dòng Yến, hai bên núi xanh vẽ đầy hoa gạo, lúc ấy lại có khách đò vu vơ hát:
"Xa xôi
trong tay người
lã chã
hoa gạo..."

Ngay sau lưng bảo tàng Lịch sử có hai cây gạo đang nở hoa. Sáng nào đi làm ngang qua cũng thấy lòng xốn xang. Ôi, tháng giêng.


2.Sưa

Đúng ra cuối mùa xuân , vào độ tháng 3, tháng 4, sưa mới nở rộ. Nhưng năm nay những ngày Tết đã thấy xác sưa bay bay ở vài góc đường. Đến ngày rằm thì khắp các góc hoa sưa ở Hà Nội này đều nhuộm màu trắng tinh khôi, xác hoa đã ươm trắng vỉa hè, cánh hoa đã vương đầy vai áo khách qua đường.
Hoa sưa ngược hẳn hoa gạo, không chói lọi, không khao khát, không nổi rực, hoa sưa bé bỏng mong manh, cánh hoa e ấp, màu hoa dịu dàng. Nhưng có một điểm giống nhau là khi ra hoa cũng ươm đượm cả cây, cả tán, át hết phần lá, và khiến cho người ta xốn xang vì một màu đơn nhất thuần khuyết.
Sưa mộng mơ.
Các bạn nhiếp ảnh thì chắc thích sưa lên toàn hoa, chỉ một màu trắng, duy nhất một màu trắng non tơ và bồng bềnh như mây trôi giữa phố, nhưng lá sưa cũng đẹp lắm nhé, màu xanh non mượt mà. Hễ là người thưởng hoa thì đều thấy lá sưa dù có nhiều hay ít, có làm vơi bớt mấy phần mơ màng của hoa, thì vẫn đáng yêu như thường.

3. Bàng

Bàng thay lá theo mùa, rất rõ rệt. Mùa xuân, những cánh khô gầy nhú lên những lộc non xanh mãnh liệt như ngọn lửa. Màu xanh khiến người ta nghĩ không có gì nhiều nhựa sống hơn thế. Màu xanh óng ả, cuồng nhiệt. Từ cuối mùa đông, những lộc non đầu tiên nhú lên như người ta phất những vệt màu nõn chuối nguyên chất lên một bức tranh trầm tư ảm đạm.
Bàng mỗi mùa đều có vẻ đẹp riêng biệt. Và dường như ở mỗi nơi đều khác nhau. Ở Hòa Bình, Sơn La, cây bàng không như cây bàng nằm giữa những phố cổ Hà Nội, chúng có thân nhỏ, thẳng, tán chia tầng, thưa và mỏng hơn, lá thì nhuộm màu gần như đồng nhất. Ở mấy đoạn Hòa Bình, mùa đông lá bàng đỏ thẫm. Đi về phía Sơn La, lá bàng chia màu đỏ rực, hoặc đỏ cam, không mấy khi sót lại dù chỉ một chiếc lá xanh. Nếu Hà Nội thì lại khác. Lá sẽ rất vàng, hơi ngả đỏ, đôi khi trên lá chia ba màu, vàng, xanh, đỏ, hài hòa, trìu mến êm dịu hơn, ngược lại không gây ấn tượng bằng.
Bây giờ mùa xuân đã sang, không biết những cây lá bàng đỏ rực trên đường xa mùa đông tháng trước giờ lên chồi thế nào, còn ở đất Hà Nội này, màu xanh non làm lòng người yêu mùa xuân hơn bao giờ hết.

"Tôi ru em ngủ, một sớm mùa xuân

Em hôn một nụ hồng, hỏi thăm về giọt nắng..."

Yêu đời.

Thursday, January 21, 2010

Cuối đông

Mưa.

Tháng một, đông chưa thấm mà xuân đã sang. Những ngày gần đây những cơn mưa sà về đến lạ, lúc đầu lất phất trên trán cho ta tưởng cái kiểu mưa tháng ba đã về giăng kín cả chặng cuối đông này rồi, nhưng bất chợt mưa đổ rào rào, nhưng lại không phải cái kiểu mưa rét buốt của tháng 12. Lúc này mưa không đủ lạnh để còn là mùa đông, chưa đủ dịu để là mùa xuân, tất nhiên càng không thể có cái vị oi nồng cuồng nhiệt của mùa hạ và cái tinh khôi chờ đợi mùa thu.

Cơn mưa sáng nay, làm ta phóng xe giữa những băn khoăn. Vẫn còn dư vị từ quyển truyện đọc đêm qua. Tình yêu, tình dục, và hôn nhân, vốn chẳng phải là những thứ cầm cương dễ dàng. Khi mọi thứ được bóc trần trụi và phơi dưới ánh sáng, chúng rõ ràng là xoắn xuýt trong nhau theo cách riêng của chúng, riêng và chung, chung và riêng. Cũng giống như những câu chuyện bàn nước thi thoảng vẫn lấy ra để ngâm ngợi với nhau, tất cả những thứ đam mê, khiêu khích, phiêu lưu, lẫn những bình yên, giản đơn và trách nhiệm. Ví như trong quyển hôm qua đọc có câu: Cái gì đáng tởm hơn( mình không nhớ chính xác): làm tình mà không yêu hay yêu mà không làm tình?, và, Ly hôn là một dạng phá trinh tinh thần... Đại loại thế, dù có lấp liếm bao nhiêu phần, thì tình yêu vẫn cần có sự đam mê cường liệt của nó, nếu nó theo thời gian mà từ những bông hoa rực rỡ nhất, tỏa mùi thơm nhất, những cây vĩ cầm phát ra những tiếng nhạc tuyệt diệu nhất trở thành những thứ nhàn nhạt mà bền bỉ hơn thì hãy thử nghĩ xem câu trả lời là có những dạng tình yêu khác nhau, hay chỉ có một loại tình yêu duy nhất còn những thứ khác chỉ là dạng yếm thế mưu cầu sự an toàn. Đã đến lúc ta tin vào cả hai cách trả lời đấy. Làm gì có sự suy tôn độc nhất nào. Cuộc sống đầy rẫy những thứ có liên quan đến nhau, tiền, tự tôn, cá tính, đời sống, các mối quan hệ,...và chẳng có cái nào đứng độc lập ngoài chúng, chỉ là tùy từng người mà ít hay nhiều. Tình yêu lẫn tình dục đều chẳng phải thứ tinh tuyền bất khả. Sao có thể phán xét đúng sai một cá tính sống theo kiểu hoang dã hay kiểu "chuẩn mực xã hội thông thường". Thế thì loạn hết sao? Hãy dùng cái đầu thấu suốt và quả tim để nhận định, vì mỗi con người có cảm xúc và thế giới quan khác nhau, và mỗi cuộc sống lại có những góc khuất khác nhau.

Bây giờ bên ngoài trời ngập trong màu trắng lờ mờ. Có lẽ cơn mưa lạc lõng trái tính đã qua đi và trả cho bầu trời cái dáng vẻ gần gũi với mùa xuân hơn. Ừ, và như vậy là mùa đông có lẽ đã sắp trôi qua hết rồi. Cứ cảm thấy một chút tiếc nuối. Hình như mùa đông này sự hiện hữu của những cơn gió buốt giá trong ta không còn rõ rệt như trước nữa.

Đã nên bái bai mùa đông ở đây chưa? Tiếc sao.