Showing posts with label tàn phai. Show all posts
Showing posts with label tàn phai. Show all posts

Monday, April 18, 2011

Tàn phai

<!--[if gte mso 9]> Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

Năm tháng qua đi

Giữa những vết thương chẳng bao giờ khép miệng

Thanh xuân và yêu đương

Đã tàn theo cánh gió từ mùa thu năm nao

Tôi

Chỉ còn lại tấm thân héo mòn

Tâm hồn rách nát u sầu

Chìm trong đêm

Chìm trong đêm


Những ngày tháng ấy

Cuộc đời đầy những đau thương khốn khó

Tôi

Chạy nhanh giữa những đồi thông

Quên bàn chân rớm máu

Quên những tiếng gào khan

Hai bàn tay cào rách thế gian

Tôi

Chỉ còn gắng sức

Vì một tương lai cần nuôi nấng chở che


Năm tháng qua đi

Mùa xuân đã trôi xa trên những nếp nhăn già cỗi

Chẳng còn chờ đợi gì trong những sớm mai

Không còn cần kìm nén những nỗi đau

Không còn cần bươn mình trong sương gió

Hình hài bé nhỏ đã lớn khôn

Và vỗ cánh bay

Nhưng

Tôi lại chẳng còn gì


Đêm đen hòa trong máu

Sỏi đá lẫn thịt da

Như con tằm rút tơ trả nợ đời

Tôi chỉ còn cái vỏ

Rỗng

Và rồi sẽ chết khô.



Con yêu mẹ.

Saturday, September 12, 2009

Đã yêu trong mùa gió

Ta đã yêu nhau chưa vây?
Chiều qua rất êm như môi em
Mây đã trôi xuôi và gió lên
Tay trong bàn tay tóc em như cỏ
Ta đã yêu trong mùa gió...

( Ta đã yêu trong mùa gió - Quốc Bảo)

Khúc đầu dịu dàng mà trĩu nặng, khiến lòng chùng xuống, nhoi nhói.

Hôm nay trời mưa lớn. Ngoài khung cửa gió gào thét dữ dội, những cành cây quay cuồng trong cơn cuồng phong đẫm nước. Ngày mùa thu, hơi nước mát lành, chẳng có gì để buồn, nhưng lại cứ u sầu. Ta đã yêu nhau chưa vậy? Thi thoảng lại tự hỏi mình. Biết nhủ thầm điều gì đây? Trong những ngày gió nhớ bóng người.

Ta đã yêu nhau trong mùa gió... Dưới những ngọn gió đêm cô đơn, dưới những cơn gió diệu vợi trên đỉnh non cao, dưới những cơn gió lẫn mưa bay giữa cao nguyên, có kẻ ngốc cứ hoài tự hỏi. Có phải tình yêu? Hay chỉ là những phù phiếm của tâm hồn phiêu lưu, chỉ là những ngọn lửa hư ảo.

Thế thôi em sau một đêm xuân
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm
Là bay hết hương trầm
Là bay hết màu son màu tươi màu yêu dấu
Vơi hết vơi hết sông sâu
Xin chào nhau miệng môi khô đắng
chắc ta về thôi về thôi em nhé...


Có phải đang cố dối lòng. Dù thấu hiểu mà vẫn tiếp tục lao vào. The show must go on. Ai, cuối cùng ai sẽ biết, đến tận cùng, trái tim nào sẽ tàn phai?

Không đủ dũng cảm từ bỏ ư?