Showing posts with label trăng. Show all posts
Showing posts with label trăng. Show all posts

Saturday, January 30, 2010

Màu của trăng, mùi của gió

Trước mặt tôi là mặt trăng màu đỏ.
Qua ô cửa trắng, trên mảng tường trắng dưới những bóng đèn neon trắng, tôi thấy mảnh trăng tròn của tôi đang trồi dần lên từ những khối nhà vuông vức đen thẫm đằng xa, đỏ quạch, bay dần lên cao và biến mất dần trong khung trời bé mọn nơi vuông cửa hẹp.
Trăng mười sáu và tầm 6 đến 7 giờ tối mới có cái màu cam đỏ vừa rực rỡ vừa ma quái ấy. Những mảnh trăng màu đỏ luôn làm tim tôi nghẹn lại, làm tôi thấy nao nao, hoặc khiến một luồng cảm xúc nào đó vỡ ra.
Thêm nữa là vào giờ này trăng lớn hơn so với về đêm. Nếu đến khuya ngắm trăng,sẽ thấy trăng chỉ là một chấm mềm mại lơ lửng trên đỉnh đầu. Sớm hơn một chút, vào mùa thu, trăng tròn vành vạnh, sáng rực, vươn mình qua những viền mây, trôi ngang những ngọn cây ở gần, dìu dàng, tình tứ. Và ở tầm giờ này, còn sớm thế này, khi phố mới lên đèn thì trăng tựa như có thể với tay lấy, một mặt trời to lớn với những mảng sẫm u uất và trầm mặc, đầy xao động.
Khi tôi viết hết dòng này thì trăng đã lên cao hơn và thoát khỏi khung cửa sổ lạnh ngắt của tôi rồi.
Tôi đang nhớ gì đây?

Ngày này, năm trước.

...
Những hoài niệm có ích gì trong cuộc sống này? Và 11 tháng trước, có lẽ là lần đầu tiên tôi chú ý đến mặt trăng lớn và đỏ môt cách lạ lùng như thế, cũng là lần đầu tiên biết nó làm mình buồn như thế.

Nhìn vào gương xem, giờ gương mặt đã có thêm bao nhiêu vết hằn. Chất đầy trong mắt... những điều cũ, những nỗi buồn cũ kĩ mà chẳng chịu nằm im.

Thời gian trôi vùn vụt, có lúc thầm nghĩ nắm chặt lấy hạnh phúc lúc này cũng chính là tận hưởng những thứ vơ vẩn nhất, dù có cảm thấy thời gian có ngừng trôi hay lao đi với tốc độ nào.

Thực ra thì tôi đã sẵn sàng chưa...thay đổi cách sống này? Sẽ chẳng còn là cơn gió cứ lao đi bất kì nơi nào, bất kì lúc nào, mang theo bất kì mùi hương nào nó muốn nữa.

Saturday, October 3, 2009

Trăng đỏ

Những ánh đèn thắp lên màu đêm lơ lửng
Giữa những mái nhà lô xô thẫm bóng
Ngước nhìn lên...

Mảnh trăng màu đỏ hiền hòa
Giữ đầy lửa dịu dàng như mắt ai thầm nhớ
Màu vàng ngơ ngác
Còn vương vấn mùa tháng giêng nào.
Mặt trời đêm...
Thả tung những tàn lửa
Bay vào hư không.

Màu đỏ nhạt phai.

Có còn nữa đâu mảnh trăng tháng giêng vàng đượm hôm nào.
Có còn nữa đâu...

Phai xuân hồng, và thu cũng đã qua.
Thèm ôm ngọn gió cuối đông se sắt
Xòe những ngón tay trong suốt
Thả bay hết những tàn lửa xưa.

Bay
hết
đi.

Chỉ còn
một ánh mắt trong veo
lặng lẽ giữa dòng trăng.

Saturday, September 5, 2009

Bão giông

Mùa thu sang
Nắng vẫn trải vàng, trời vẫn lộng lẫy.
Lòng cuồng điên vì nhớ
Cuồng điên giữ chặt lấy ngọn lửa đang ngùn ngụt bốc lên trên những xác lá khô giữa một trời giông bão.
Lòng cuồng điên vì nhớ
Giọng BK xé trái tim trong đêm lạnh trăng treo
Trăng lơ lửng giữa những cành thông sẫm đen nhòa vào đêm bình yên và nỗi nhớ mơ hồ.
Trăng thổn thức giữa núi đồi và sương ẩm ướt.
Kìm chặt tiếng thở dài.
Run rẩy.
Thành phố ngày nắng vẫn chảy tràn
Đêm loang trong ánh trăng mười sáu vô hồn.
Có đêm nào trăng nhạt nhòa đến thế không?
Tim đau như những ngày tưởng đã rất xưa.
Chờ đợi gì.
Chờ đợi gì nữa.
I cry a river over you.

Monday, June 8, 2009

Đêm trăng 14 - sen mùa

Trăng mùa lại về
Trên bàn tay em
Xanh xao mùa sen
Hương vương vấn phai buồn
Những con đường lặng lẽ vòng quanh
Buông dài tiếng thở
Sen...

Trăng mùa lại về
Trong đáy mắt em
Loang đêm
Loang trăng
Loang nhớ, loang buồn, loang mênh mông ánh mắt gió sương...
Kí ức
Thả từng sợi tơ vào đêm thầm lặng.

Mai, trăng mười lăm lại đầy
Sen mùa thổn thức
Có chờ đợi gì chăng...

Wednesday, April 8, 2009

Trăng mười ba yêu thương

Mười ba rồi đấy em
Trăng non xanh xao lả lướt sông trời
Trăng trôi miên man đùa với gió cười
Lãng đãng ngân nga
lời mong manh e ấp giao mùa.
Mảnh trăng hiền trắng trong ngà ngọc
níu áo mây hờ hững quên đời.
Mảnh trăng mềm say nghiêng khờ dại
níu hồn người cứ mãi tơ vương.
Em, em ơi
Nếu là trăng
Mong em là trăng mười ba dịu dàng như thế nhé
Đôi mắt hiền giấu lửa yêu thương.

Friday, March 13, 2009

Đêm 15 không trăng

Mười lăm không thấy trăng
Mưa giăng mờ lối
Nỗi nhớ như vầng trăng xa xôi
ngụp lặn trong một trời sương buồn thê thiết
đánh rơi mất bóng hình.

Mười lăm không thấy trăng
Đèn vàng nhoè trong đáy mắt
Gió lùa ngực áo
khe khẽ hát bài ca cô đơn cuối mùa lạnh giá.
Đêm tháng ba mờ mịt
Trời nhập nhoạng hoà vào đất
thấm sâu từng giọt từng giọt yêu thương
sóng sánh sóng sánh men say.
Những cuồng điên ngây dại tan thành dòng sông đêm ngập sương
chơi vơi.

Mười lăm không thấy trăng
Em thả vào đêm mòn mỏi
Bàn tay dịu dàng trắng trong này
Đôi môi nồng nàn đỏ rực này
Ánh mắt mê đắm vàng ngời này
Thả hết những mùa trăng
trắng, đỏ, vàng
Thả hết hồn em
trắng, đỏ, vàng
Thả hết
...
Tháng ba mênh mang sương khói.
Trăng quên mùa hẹn.
Bao giờ cho hết mùa xuân?

Wednesday, February 11, 2009

Trăng 16

Trăng lơ lửng trên sông
Sương gió lùa vai áo
Bàn tay vương mùi khói
Những con thuyền lặng im
Dấu chân đẫm hương đêm
Bóng cây vàng nghiêng ngả
Tôi cười một mình thôi
Tự do
bao nhiêu cho đủ thân này?

Trăng 15

Xuân hồng khai mở, những linh hồn cô đơn ẩm ướt chìm trong nỗi nhớ mùa đông.
Trăng không còn e thẹn.
Rằm xanh lúng liếng cười tình.
Bóng phố dài ngả nghiêng ngây ngất.
Còn tôi,
quấn mình trong mùa không nồng, không lạt, không tên.

Tuesday, February 10, 2009

Trăng 14

Trăng 14.
Mơ màng.
Ngất ngư.

Trăng 14.
Vằng vạc sáng.
Vàng ruộm bầu trời tím sẫm dần ngơ ngẩn
những vành mây mênh mang.

Trăng 14.
Bất ngờ vành vạnh thế.
Bất ngờ lộng lẫy thế.
Như những trăng 16 tôi từng yêu.

Tôi.
Rượu đã mềm.
Má đã hồng.
Tâm đã dịu.
Còn mong chờ chi nữa.

Sunday, February 8, 2009

Trăng 13

Trăng 13
Không mềm.
Không mộng mị.

Gió.
Không lạnh.
Không quay quắt.

Tôi.
Không tơ vương.
Không chênh vênh.
Mênh mông.

Saturday, February 7, 2009

Trăng 12

Trăng 12.
Mong manh.

Đêm dài.
Hoang liêu.

Tôi.
Một mình.

Tất cả.
Lặng lẽ.
Chìm sâu

Sunday, November 25, 2007

Trăng nhớ

Chiều vừa buông, ngẩng mặt nhìn trăng vằng vặc sáng
Trăng giấu lửa, vàng rực buông mình vào lửa
Em giấu lửa, ôm lấy tháng năm trôi.

Hai mươi lăm mùa trăng tĩnh lặng đi qua
Giấu nước mắt là em trong những đêm trăng ngà rạn vỡ
Sông Hồng tan muôn mảnh trăng thanh
Giấu nụ cười em nâng niu từng hạnh phúc mong manh
Từng sợi yêu thương bện thành nỗi nhớ
Hai mươi lăm mùa, có nhanh quá
không anh?