Showing posts with label mùa thu. Show all posts
Showing posts with label mùa thu. Show all posts

Sunday, August 15, 2010

Giấc mộng đêm hè

Những ngày này nhiều người đã mơ về mùa thu. Tôi thì không.

Tôi không biết mình đang lơ lửng ở mùa nào, có lẽ là mùa hè. Vẫn là mùa hè oi nồng và lộn xộn. Chứ không phải là mùa thu, mùa dịu êm và bâng khuâng, mùa hiu hiu và man mác, mùa ngâm ngợi vài ba câu tân nhạc, rồi thì lúc nào cũng rền rĩ vì màu nắng rất vàng mà lại rất trong. Nói như thế nghĩa là bây giờ tôi đang chẳng mơ mộng chút nào.

Tôi hình như đang bước ra khỏi cái tuần tồi tệ - những cuộc họp hành, deadline, nóng nực, và ốm. Cũng là lúc nhận ra mình đã trở về Hà Nội được 10 ngày, cũng tức là trở về thực tại được 10 ngày, đến với cuộc sống mới được 10 ngày. Cũng có nhiều người muốn tôi mô tả hoặc kể sơ qua cảm giác. Nhưng nói thật là tôi khá bối rối. Trong ba ngày đầu tiên, có nhiều ấn tượng đến và đi giống như những mũi khoan, lao xuống và rút lên rất nhanh, để lại những cái lỗ sâu hoắm mà sau một hồi choáng váng mới nhận ra.Những ngày tiếp theo thì chìm trong công việc và đau ốm, mọi cảm giác đều lùng bùng, nhạy cảm với mọi thứ nhưng không tập trung nên nhiều chuyện bay qua rất nhanh như những cơn mưa bóng mây. Đến khi ngừng sốt, có lẽ là lúc này đây, khi sắp vượt qua được sự khó chịu tự mình sinh ra tự mình hứng lấy, tôi có đủ thì giờ và sự bình lặng để nghĩ: rốt cuộc là thế nào? Thì câu trả lời là tôi không biết.

Tôi bỗng cảm thấy mình bị cuốn vào những mối quan tâm khác ngay lập tức: ấy là những người đang nói về mùa thu, tình yêu, ảo mộng, sự chờ đợi hay cách sống khác xung quanh đây. Mỗi người trong số họ đang tìm kiếm một điều khác nhau. Tôi cảm thấy mình mắc nợ một số người trong đó, vì những bí mật mà họ trao cho tôi, hay ai đó đã trao cho tôi mà tôi còn chưa quyết định được trao lại như thế nào, vì cảm giác đồng cảm mà không thể nói, hay vì ở họ có nỗi sợ mà tôi từng có. Một số mối quan hệ đã rất xấu đi trong mùa hè. Và đến mùa thu mong manh, cũng chẳng biết chúng còn có thể nắm lấy điều gì đó hay không. Bao quanh đây là những nỗi mơ hồ.

Không ai có thể biết chính xác lựa chọn nào là đúng hay sai. Thời gian cũng chưa chắc đã có câu trả lời.

Bây giờ tôi cũng không có câu trả lời, có bất kì điều gì kể trên.

Thế cũng có nghĩa là mùa thu chưa đến rồi.

Sunday, November 1, 2009

Gửi gió cho mây ngàn bay

Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi phím tơ đồng tìm duyên
Gửi thêm lá thư màu xanh ái ân
Về đôi mắt như hồ thu

Thấy hối tiếc nhiều
Thuyền đã sang bờ
Đường về không lối
Giòng đời trôi đã về chiều
Mà lòng mến còn nhiều
Đập gương xưa tìm bóng
Nhưng thôi tiếc mà chi
Chim rồi bay, anh rồi đi
Đường trần quên lối cũ
Người đời xa cách mãi
Tình trần khôn hàn gắn thương lòng

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm đa tình về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian.

-------------------------------------------------
Tuyệt phẩm này, dù có nghe bao nhiêu lần, lòng vẫn rưng rưng như lá cuối thu.
Lệ Thu hát cũng hay, Ánh Tuyết hát cũng hay, Khánh Ly hát cũng hay, mỗi người mỗi vẻ, như chiều tàn thu, gió xao xác, mây ngả màu êm, lòng lơ lửng tận phương trời nao.

Cuối thu, đất trời chuyển giao mùa, hồn bâng khuâng mãi như đợi như chờ, chẳng đủ thảnh thơi tự vuốt những nỗi buồn vui nhẹ như một cánh hoa rơi, chẳng đủ nồng nàn như hương hoa sữa vẫn sực lên mỗi góc đường, mùi hương giục giã khát khao một cái ôm chặt, nhưng cũng đủ giữ màu hoàng hôn dìu dịu ấm lòng yêu.
Yêu... nhẹ nhàng yêu, yêu đời yêu người giản dị bình yên, từ cốc bia bạn đang uống, từ chuyện sex đang cười, từ ánh đàn lao xao ngang phố, từ bánh đa giòn, từ bầu trời ngả tím, từ mảnh trăng non, đến những đôi tình nhân hờn dỗi nhau dưới những góc đèn vàng.

Hà Nội yêu," về đây với thu trần gian."

Friday, September 25, 2009

Sao trời trong xanh là thế...?

Trời xanh có là gì lạ đâu, nếu lòng người chẳng xao động thế?

Cuối tuần trên những con đường tràn nắng, mây trắng xốp từng lớp từng lớp trên nền trời thăm thẳm xanh. Đã bao lần trên những con đường tôi ngửa đầu lên để chìm mình trong màu xanh hun hút ấy. Chưa bao giờ thôi cuồng lên. Màu da trời có bao sắc độ. Ở khoảng trời này nhứng đám mây trắng toát tỏa ra như sương, từ lớp mây dầy mịn nhẹ loang ra những dải trắng mềm , chầm chậm trôi như những dòng sông, mà lớp nền, màu da trời đã tựa như nếu ta nhìn mãi đến ngợp hồn trong ấy, nó sẽ biến thành màu cobalt, màu cobalt của những nỗi buồn lắng sâu, vời vợi và cao ngạo, da diết và lặng lẽ. Mảng trời màu cobalt khiến lòng người bối rối. Không giống màu cobalt nhuốm hồng buồn mênh mang của hoàng hôn, không giống màu cobalt sẫm dần sang màu đêm khi trời sập tối, khi trăng lên lờ mờ sau những hàng cây, màu xanh cobalt đậm đặc giữa buổi trưa mùa thu giữa một vùng trời mênh mông núi đèo khiến tôi có cảm giác bị hút thẳng vào nó, và lẫn lộn giữa những những dòng cảm xúc trái ngược, cả vui lẫn buồn, đôi khi nghèn nghẹn vì điều gì không hiểu.
Một đoạn đường khác, màu trời dịu dàng hơn, nhẹ nhàng và trong sáng. Màu xanh gợi cảm giác yên bình. Màu xanh làm những viền núi nổi bật mạnh mẽ và khoáng đạt. Có lúc màu xanh ấy lan rộng đến độ ta tưởng như đó là một đại dương, không một vệt mây, không một chút trắng, tất cả đều xanh, vì thế mà thi thoảng ta thấy sự trong trẻo dịu dàng quá đỗi cũng trở thành gay gắt. Màu xanh hút mắt và gọi niềm phấn khích ào ào réo lên.
Trời xanh như thế, chỉ là một khoảng màu và ánh sáng bất tận, mà cứ ngợp mắt dõi theo, và rồi nếu những đám mây vần vũ bay qua, lại thoáng tưởng như mình bồng bềnh trôi ngay theo được. Nhất là khi đứng nơi lưng đèo, không gian trước mắt mở ra vô cùng, những khối mây cuồn cuộn đậu trên những dãy núi dài, và chân trời phẳng lặng một màu xanh hút dần đến điểm trắng chói lòa phía xa, cảm giác thật khó tả. Ôi bầu trời mùa thu ngày nắng là như thế, làm những con đường phiêu du lộng lẫy biết bao nhiêu. Và để biết ta còn yêu đời này đến nhường nào.

Tuesday, September 15, 2009

Mùa dịu dàng

Ngày chủ nhật vừa rồi có những khoảnh khắc thật dịu dàng.
1. Buổi sáng cafe với hai tình yêu. Red lao ra ngoài này làm gì, sài gòn - hà nội - sài gòn trong 1ngày như một cơn gió buồn thảm. Nỗi nhớ Hà Nội ư? Những câu chuyện vu vơ, những mẩu bình luận chẳng đâu vào đâu đủ gieo vào lòng cả ba những khoảng trống. Không biết bao giờ mới có thể lấp đầy. Mỗi đứa chọn cho mình một con đường. Thời gian này những môi trường mới, những lối sống mới, những lựa chọn mới và cả những nỗi thất vọng vô hình xâm lấn khiến tất cả đều mỏi mệt và xa rời nhau. Nhưng dù sao, hễ còn có thể nhìn nhau vu vơ nhẹ nhàng thế, đã là bình yên lắm rồi.

2.Đạp xe một vòng với Cua. Phố Hoàng Diệu lòa xòa bóng nắng. Đã rất lâu mới đạp xe, và là lần đầu tiên đèo Cua bằng xe đạp. Nhẹ quá! Những kỉ niệm từ rất xa xưa thoảng qua. Người ta chẳng thể nào trở lại những khoảnh khắc tràn đầy ánh sáng và hồn nhiên như thế nữa. Nhưng với Cua, nhỏ nhắn trên yên sau như một con mèo, mình nghĩ đã là đủ cho mùa thui. Đang thật sự muốn mua 1 cái xe đạp để tối tối đạp xe lòng vòng giữa những con phố tịch lặng ấy.

3. 2h chiều ở đường Thanh Niên. Từ trên tầng 2 của Lotteria nhìn xuống khoảng nắng nơi ngã ba đường, thấy mình đang vu vơ nghĩ điều gì đó giữa những lưới dây điện giăng mắc kia.

4. Hoàng hôn rực rỡ loang chầm chậm trên sông Hồng. Khi chỉ có một mình nhìn những vầng sáng hồng lan rộng trên bầu trời mỗi lúc một thăm thẳm cho đến khi nhòa giữa những lớp màu cobalt đến tối hẳn, cũng là lúc nhận được tin nhắn của Red, cũng là khi cầm QL chụp sau gần hai tháng chẳng động đến, gió lồng lộng, trong lòng cảm thấy vừa xốn xang, vừa cô đơn, vừa yêu đời, thật bâng khuâng.

5. Ánh đèn hắt vào gương mặt Nhung. Sau bao chuyện đã xảy ra. Rồi khi tưởng quá khứ đã trôi êm thì mọi kí ức đau buồn của hai năm về trước lại dội về. Tương lai thêm xa vắng mịt mờ. Đôi mắt nó có khi trở nên trống rỗng và nụ cười quá nhạt. Không thể hiểu là nhẫn tâm hay bàng quan hay mỉa mai với trò đùa số phận mình. Nhưng cuối cùng thì gương mặt ấy cũng trở lại dịu dàng. Dù thế nào thì đấy vẫn là con người mà mình quan tâm suốt 10 năm nay, và sau này vẫn vậy, với niềm tin bình dị và ngây thơ từ cái thủa chưa biết đến những lừa dối trong cuộc sống hàng tỉ tỉ lớp mặt nạ này.

Thursday, August 13, 2009

Thu sang

Sáng nay
Có phải em đã chạm tay vào mùa thu
Khi những vuông trời nhỏ nối liền với nhau thành gió về bát ngát
Sỏi đá cũng biết yêu
Giông bão từ xa tới
chẳng ngăn được mùa hè trôi qua nức nở
và vuốt lên má em hương thơm mới mùa sang.
Có phải em đã chạm tay vào mùa thu
Những sợi nắng nhạt giấu mình sau trời miền trời xám nặng
Gió mãi ngân nga...

Rồi biết đâu, một nụ hoa sẽ nở bung ra dưới vỉa đường nào.