Showing posts with label mưa. Show all posts
Showing posts with label mưa. Show all posts

Saturday, November 6, 2010

Mưa

Những cánh hoa rơi

Tã tời trong mưa trắng

Dập dềnh con nước

Dòng sông hoang vắng thở than.

Giữa ngàn lau đẫm mưa

Đôi vai trần đã mỏi

Trầm thân trong chờ đợi

Trong màu xanh xác xơ.

Thursday, January 21, 2010

Cuối đông

Mưa.

Tháng một, đông chưa thấm mà xuân đã sang. Những ngày gần đây những cơn mưa sà về đến lạ, lúc đầu lất phất trên trán cho ta tưởng cái kiểu mưa tháng ba đã về giăng kín cả chặng cuối đông này rồi, nhưng bất chợt mưa đổ rào rào, nhưng lại không phải cái kiểu mưa rét buốt của tháng 12. Lúc này mưa không đủ lạnh để còn là mùa đông, chưa đủ dịu để là mùa xuân, tất nhiên càng không thể có cái vị oi nồng cuồng nhiệt của mùa hạ và cái tinh khôi chờ đợi mùa thu.

Cơn mưa sáng nay, làm ta phóng xe giữa những băn khoăn. Vẫn còn dư vị từ quyển truyện đọc đêm qua. Tình yêu, tình dục, và hôn nhân, vốn chẳng phải là những thứ cầm cương dễ dàng. Khi mọi thứ được bóc trần trụi và phơi dưới ánh sáng, chúng rõ ràng là xoắn xuýt trong nhau theo cách riêng của chúng, riêng và chung, chung và riêng. Cũng giống như những câu chuyện bàn nước thi thoảng vẫn lấy ra để ngâm ngợi với nhau, tất cả những thứ đam mê, khiêu khích, phiêu lưu, lẫn những bình yên, giản đơn và trách nhiệm. Ví như trong quyển hôm qua đọc có câu: Cái gì đáng tởm hơn( mình không nhớ chính xác): làm tình mà không yêu hay yêu mà không làm tình?, và, Ly hôn là một dạng phá trinh tinh thần... Đại loại thế, dù có lấp liếm bao nhiêu phần, thì tình yêu vẫn cần có sự đam mê cường liệt của nó, nếu nó theo thời gian mà từ những bông hoa rực rỡ nhất, tỏa mùi thơm nhất, những cây vĩ cầm phát ra những tiếng nhạc tuyệt diệu nhất trở thành những thứ nhàn nhạt mà bền bỉ hơn thì hãy thử nghĩ xem câu trả lời là có những dạng tình yêu khác nhau, hay chỉ có một loại tình yêu duy nhất còn những thứ khác chỉ là dạng yếm thế mưu cầu sự an toàn. Đã đến lúc ta tin vào cả hai cách trả lời đấy. Làm gì có sự suy tôn độc nhất nào. Cuộc sống đầy rẫy những thứ có liên quan đến nhau, tiền, tự tôn, cá tính, đời sống, các mối quan hệ,...và chẳng có cái nào đứng độc lập ngoài chúng, chỉ là tùy từng người mà ít hay nhiều. Tình yêu lẫn tình dục đều chẳng phải thứ tinh tuyền bất khả. Sao có thể phán xét đúng sai một cá tính sống theo kiểu hoang dã hay kiểu "chuẩn mực xã hội thông thường". Thế thì loạn hết sao? Hãy dùng cái đầu thấu suốt và quả tim để nhận định, vì mỗi con người có cảm xúc và thế giới quan khác nhau, và mỗi cuộc sống lại có những góc khuất khác nhau.

Bây giờ bên ngoài trời ngập trong màu trắng lờ mờ. Có lẽ cơn mưa lạc lõng trái tính đã qua đi và trả cho bầu trời cái dáng vẻ gần gũi với mùa xuân hơn. Ừ, và như vậy là mùa đông có lẽ đã sắp trôi qua hết rồi. Cứ cảm thấy một chút tiếc nuối. Hình như mùa đông này sự hiện hữu của những cơn gió buốt giá trong ta không còn rõ rệt như trước nữa.

Đã nên bái bai mùa đông ở đây chưa? Tiếc sao.

Saturday, September 12, 2009

Đã yêu trong mùa gió

Ta đã yêu nhau chưa vây?
Chiều qua rất êm như môi em
Mây đã trôi xuôi và gió lên
Tay trong bàn tay tóc em như cỏ
Ta đã yêu trong mùa gió...

( Ta đã yêu trong mùa gió - Quốc Bảo)

Khúc đầu dịu dàng mà trĩu nặng, khiến lòng chùng xuống, nhoi nhói.

Hôm nay trời mưa lớn. Ngoài khung cửa gió gào thét dữ dội, những cành cây quay cuồng trong cơn cuồng phong đẫm nước. Ngày mùa thu, hơi nước mát lành, chẳng có gì để buồn, nhưng lại cứ u sầu. Ta đã yêu nhau chưa vậy? Thi thoảng lại tự hỏi mình. Biết nhủ thầm điều gì đây? Trong những ngày gió nhớ bóng người.

Ta đã yêu nhau trong mùa gió... Dưới những ngọn gió đêm cô đơn, dưới những cơn gió diệu vợi trên đỉnh non cao, dưới những cơn gió lẫn mưa bay giữa cao nguyên, có kẻ ngốc cứ hoài tự hỏi. Có phải tình yêu? Hay chỉ là những phù phiếm của tâm hồn phiêu lưu, chỉ là những ngọn lửa hư ảo.

Thế thôi em sau một đêm xuân
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm
Là bay hết hương trầm
Là bay hết màu son màu tươi màu yêu dấu
Vơi hết vơi hết sông sâu
Xin chào nhau miệng môi khô đắng
chắc ta về thôi về thôi em nhé...


Có phải đang cố dối lòng. Dù thấu hiểu mà vẫn tiếp tục lao vào. The show must go on. Ai, cuối cùng ai sẽ biết, đến tận cùng, trái tim nào sẽ tàn phai?

Không đủ dũng cảm từ bỏ ư?

Tuesday, July 21, 2009

Chao đảo

Chao đảo
giữa những cánh sen tàn
Mùa mưa ròng rã rưng rưng
Gió chờn vờn ngoài khung cửa
Trong phòng ủ một lớp men
Ngầy ngật cảm tính em buồn khóc
Nhưng mắt cứ khô.

Tháng bảy mưa. mưa. mưa.

Friday, July 17, 2009

Mưa

Sáng tháng bảy
Mưa loang dài phố
Gió hoang vắng phai buồn
Bàn tay nhớ nhung dài năm tháng.

Đêm
Lả lơi mưa tháng ba
giữa trời đêm tháng bảy
kí ức mong manh trôi giữa những ánh đèn vàng
chơi vơi tìm một ánh mắt
một hàng mi
đã phai...

Sáng tháng bảy
Trắng trời mưa
Gió hoen gò má
Hoang liêu.