Những ngày này tựa như không có chút sinh khí nào, dù thời tiết tuyệt đẹp để phấn khích.
Trong cơn u mê tẻ nhạt, lòng tôi lắng dịu vì nhận được thư nàng. Nói là thư thì không đúng lắm vì nàng đã trao nó - một tấm card đẹp có dòng chữ in nổi bật "Men come and go but friends are forever" cùng với dấu hôn và chiếc khăn màu đỏ. Chính xác là một món quà, nhân dịp mùa đông, hoặc không nhân dịp gì. Nàng vẫn thường như vậy, thi thoảng lại tặng cho tôi một món quà, không vì lí do gì hơn biết rằng tôi sẽ thích.
Đôi khi tôi cảm giác như giữa chúng tôi có một tình yêu đặc biệt mà từ trong đó đã nở một bông hoa thanh khiết vô ngần, như từ trong tiềm thức có sợi chỉ vàng buộc lấy tim nhau mà hứa hẹn, rằng trong cuộc đời này còn mãi một bóng hoa luôn ở đó thấu hiểu, âu yếm, lãng mạn và yên tâm biết chừng nào.
Cứ hay đi tìm những người hiểu mình, và cũng đôi ba lần thất vọng, nhưng may sao tôi chưa bao giờ quên bên cạnh có nàng, há chẳng phải là tri kỷ thương mến nhất đời đó sao.
Showing posts with label friends. Show all posts
Showing posts with label friends. Show all posts
Friday, November 25, 2011
Monday, May 24, 2010
Huế những ngày này thừa nắng đến mệt mỏi. Nhưng dù nắng ở Huế có gắt đến mấy thì cũng không oi nồng như Hà Nội. Và ở Huế thì gần như không có bụi. Vì thế mà ngồi sau Cr. đi lòng vòng quanh Huế lúc 2h chiều, không nói đến các lí do chủ quan, thì cũng hoàn toàn chấp nhận được.
Còn nếu nói đến lí do chủ quan, thì buồi chiều ấy càng dễ chịu hơn nhiều. Tôi chỉ có 3 tiếng trước khi lên xe về Hà Nội, tôi muốn ngắm Huế ở những góc độ trước đây chưa từng ngắm, và trên hết, có Cr. cùng đi. Đã 7, 8 tháng mới gặp lại bạn yêu dấu, và 3 năm rồi mới lại ngồi lên con vespa đầy kỉ niệm ngày xưa - giờ đã khoác lớp áo mới.
Có những lúc thời gian gần như ngừng lại. Tôi nhìn gương mặt đấy và nghĩ lại quãng thời gian hơn 3 năm qua. Những điều đã thay đổi và những thứ vẫn còn nguyên như vậy. Đôi khi tôi cũng không chắc thứ gì đã thay đổi và thứ gì vẫn nguyên vẹn. Cảm xúc ở cạnh nhau, nửa giống, nửa khác. Bao nhiêu lời hẹn cứ trôi đi tưởng chừng quá sức vô nghĩa trong cái cuộc sống cũng nhiều điều ngớ ngẩn này, cuối cùng 1 kẻ ở Hà Nội và 1 kẻ ở Sài Gòn lại gặp lại nhau trong Huế.
Đây là lần gặp nhau nhẹ nhàng nhất trong 2 năm trở lại đây. Không biết cậu ấy có nhận ra điều đó không. Trải qua bao nhiêu chuyện, thi thoảng tôi cũng thấy sợ khi nhớ lại đôi mắt buồn thảm của cậu ấy ngước lên nhìn tôi, nhớ lại sự bất lực đã khiến tôi muốn gào thét trong điện thoại và không sao gỡ được cảm giác khó nhọc khi gặp nhau.
Điều tôi muốn nhìn thấy trong đôi mắt ấy là sự bình thản chứ không phải sự chấp nhận - 1 cách bất lực.
Đôi mắt ấy luôn ấm áp, nhưng chưa bao giờ bình yên.
Nỗi buồn, những nỗi buồn dài đằng đẵng bám lấy bạn tôi như lời nguyền. Sự nhạy cảm lẫn điên rồ trong tâm hồn ấy cũng làm tôi buồn phiền.
Lần này gặp nhau tôi thấy nhẹ nhõm nhiều. Hi vọng.
Hai tháng rưỡi nữa, tại Hà Nội này, cần có cậu ở đây.
Còn nếu nói đến lí do chủ quan, thì buồi chiều ấy càng dễ chịu hơn nhiều. Tôi chỉ có 3 tiếng trước khi lên xe về Hà Nội, tôi muốn ngắm Huế ở những góc độ trước đây chưa từng ngắm, và trên hết, có Cr. cùng đi. Đã 7, 8 tháng mới gặp lại bạn yêu dấu, và 3 năm rồi mới lại ngồi lên con vespa đầy kỉ niệm ngày xưa - giờ đã khoác lớp áo mới.
Có những lúc thời gian gần như ngừng lại. Tôi nhìn gương mặt đấy và nghĩ lại quãng thời gian hơn 3 năm qua. Những điều đã thay đổi và những thứ vẫn còn nguyên như vậy. Đôi khi tôi cũng không chắc thứ gì đã thay đổi và thứ gì vẫn nguyên vẹn. Cảm xúc ở cạnh nhau, nửa giống, nửa khác. Bao nhiêu lời hẹn cứ trôi đi tưởng chừng quá sức vô nghĩa trong cái cuộc sống cũng nhiều điều ngớ ngẩn này, cuối cùng 1 kẻ ở Hà Nội và 1 kẻ ở Sài Gòn lại gặp lại nhau trong Huế.
Đây là lần gặp nhau nhẹ nhàng nhất trong 2 năm trở lại đây. Không biết cậu ấy có nhận ra điều đó không. Trải qua bao nhiêu chuyện, thi thoảng tôi cũng thấy sợ khi nhớ lại đôi mắt buồn thảm của cậu ấy ngước lên nhìn tôi, nhớ lại sự bất lực đã khiến tôi muốn gào thét trong điện thoại và không sao gỡ được cảm giác khó nhọc khi gặp nhau.
Điều tôi muốn nhìn thấy trong đôi mắt ấy là sự bình thản chứ không phải sự chấp nhận - 1 cách bất lực.
Đôi mắt ấy luôn ấm áp, nhưng chưa bao giờ bình yên.
Nỗi buồn, những nỗi buồn dài đằng đẵng bám lấy bạn tôi như lời nguyền. Sự nhạy cảm lẫn điên rồ trong tâm hồn ấy cũng làm tôi buồn phiền.
Lần này gặp nhau tôi thấy nhẹ nhõm nhiều. Hi vọng.
Hai tháng rưỡi nữa, tại Hà Nội này, cần có cậu ở đây.
Thursday, October 1, 2009
Chuyện rượu
Nhân lúc thấy cô em viết note về uống rượu, mình cũng góp chuyện tí ti.
Cô em bảo: "Không muốn làm đứa con gái quá mạnh mẽ, mà mạnh mẽ đã không uống rượu."
Câu này mình ủng hộ vế đầu, phản đối vế sau.
Cái gì quá cũng không tốt, con gái quá mạnh mẽ thực ra cũng khổ, con người ta bản chất sinh ra muốn nương tựa vào nhau, dù là tính cách mạnh mẽ hay hòan cảnh buộc phải mạnh mẽ thì khi cái sự mạnh mẽ nó trở thành cái gì cần "cố gắng" đến mức "quá" đi, âu cũng là chuyện chẳng vui gì. Còn về rượu, nhiều người yếu đuối mượn rượu tiêu sầu, đúng, nhưng không phải tất cả. Ta đừng quy tất cả về một mối.
Hai hôm nay mưa gió, trời se lạnh giăng sầu, hơi hơi thèm một chút rượu, để biêng biêng bên bạn thân mà ngắm mưa bay phố, và nhớ đến những ly rượu đã từng làm mình cảm động quá.
Hồi trước có uống nhiều hơn bây giờ, cứ theo kiểu hội hè, cả nhóm đông cùng uống, bia cũng như rượu, thoải mái, ồn ào. Cũng có thể coi như mình tửu lượng khá hơn một số bạn gái, nên uống cũng tạm ổn, chẳng kém phân ai, quen như thế từ dạo nhỏ dại, cũng như phần đông mọi người lấy chuyện đó làm hay hớm lắm. Mà thực ra thì cũng có cái hay, vì anh em bạn bè với nhau rất thoải mái, khi cùng cụng ly ào ào, chuyện gì cũng dễ nói, dễ "bốc", vui vẻ, nhiệt tình. Nhưng càng lớn càng thích thâm trầm, những câu chuyện muốn đi vào chiều sâu, nên giảm dần những buổi tụ tập đông người, và giảm dần số rượu uống mỗi lần.
Chính ra từ xưa mình đã không có cái độ "hớn" được như các bạn, thường vẫn là kẻ khá lặng lẽ trên bàn rượu. Lâu dần, cái độ lặng lẽ ngày càng tăng.
Mình vẫn có những lần uống một mình. Từ xưa đã thế. Đó là một cảm giác hòan tòan khác. Lẻ loi. Đơn độc. Bây giờ làm chủ cảm xúc hơn, thi thoảng uống, chỉ đến một cữ nhất định, rồi thôi. Không chỉ lúc buồn, đôi khi hơi vui nhưng trong lòng bâng khuâng, nếu sẵn vang trong nhà thì cũng ngồi nhấp một mình, nghe nhạc. Ngộ nghĩnh là cái thú ấy vô tình tạo điều kiện quá đáng, là, mấy năm nay ở nhà vẫn thường sẵn vang, và thường ở nhà một mình, mà nếu có mẹ, thì chuyện cầm 1 ly vang nằm im ru trên ghế, cũng là chuyện không có gì lạ.
Rượu luôn khiến người ta nhớ nhiều kỉ niệm. Những lần uống cùng bạn thân luôn thật đặc biệt. Giờ thì nhắc đến rượu mình luôn nhớ đến những lần ấy, ấn tượng sâu sắc.
Mình với Cua thi thoảng đi uống với nhau, nhất là dạo Cua thích ngồi bar, với một thói quen không đổi, lần nào cũng chỉ 1 loại. Với mình mỗi khi cô ấy uống được lưng chừng ly rượu, mình thấy cô ấy đẹp hơn, đàn bà hơn, nhưng cũng buồn hơn, nỗi buồn chẳng bao giờ có thể vơi hết sau những chuyện đã qua.
Cua không uống thuần chỉ để giải sầu. Cô ấy thích hương vị ấy. Và chẳng bao giờ uống được nhiều, cô ấy chỉ uống một lượng vừa đủ đến khi gương mặt hơi ửng hồng và đôi mắt long lanh.
Hôm trước Red nói Sài Gòn cũng âm u và cô tính chuyện mua 1 chai Jack Daniel uống dần 1 mình, rồi thì như mọi khi, nhắc đến bữa rượu ở nhà mình. Mọi người thường nhớ đến buổi chiều mà cả bọn cùng vào bếp làm sushi, uống John như một sự xa xỉ đáng kinh ngạc của cái thời ngày xưa đứa nào cũng rỗng túi, nghe John Contrane và rồi sau đó quyết định "ta về ta tắm ao ta", lại lôi ra chai rượu mình mang về từ Simacai. Nhưng mình cũng nhớ một buổi khác cũng ở nhà mình, hôm đó không có Tòan béo và Daniel, chỉ có ba đứa con gái ngồi với nhau cả chiều, xem The phantom of the opera và uống. Buổi chiều dễ chịu một cách đáng ngạc nhiên.
Cũng nhớ đến buổi tối mấy đứa ngồi uống với nhau trong cái quán nhỏ. Ôi mình không nhớ nữa. Quán vắng, chỉ có mấy đứa. Đêm ấy uống xong còn đi cùng nhau ngồi lẩn mẩn ở trước thềm nhà Hát lớn. Nói những chuyện chẳng đến đâu, nói những chuyện chỉ có mấy đứa hiểu với nhau. Nhân tình thế thái bây giờ. Tình cảm bung biêng. Mình nhớ các bạn và những khi ngâm ngợi xa xôi như thế.
Thi thoảng mình cũng uống với một vài người bạn, ít thôi, đủ để tâm tình. Những người bạn khiến mình thấy nhẹ nhàng. Cuộc sống êm dịu và cũng nhiều màu sắc hơn khi có họ. Đôi khi nhớ một tối ở Mường Khương để uống thứ rượu chán điên với những dòng cảm xúc đan xiên hay một tối lạnh ở Hà Nội chậm rãi quên đi những u buồn. Những người bạn, không cần nói nhiều, không gặp nhau nhiều, nhưng có lẽ luôn đủ ấm trong mắt nhau.
Và mình cũng nhớ, từ lâu lâu ngày xưa, dù thời gian có đi qua như thế nào, cũng nhớ tất cả những lần ngồi uống với Crazy. Lần gần đây Crazy ra đây, rượu đã không còn vào như trước, không hiểu đã có điều gì ngăn cách giữa đôi mắt của chúng ta. Mình nhớ như in buổi chiều mình, Béo và Crazy ngồi uống bên bờ sông, ba đứa đã là như thế, và sẽ là như thế mãi mãi. Crazy cũng yêu quý Béo vì mình. Và chỉ cần như vậy thôi. Ở trong Sài Gòn họ vẫn ngồi với nhau thân tình. Mình còn mong gì hơn nữa.
Gần đây mình ít uống với bạn. Gần đây nhất là ở MCC. Có một cảm giác rõ rệt là mình đã rơi vào thế giới của riêng mình. Mỗi người mỗi quan tâm riêng. Mình không chắc, nhưng có lẽ chai vang đã trở nên hoài phí, có lẽ hơi hoài phí trong sự trông đợi vào một cái gì đó chậm rãi và sâu sắc hơn. Dù sao vẫn còn một người bên cạnh muốn uống, nhưng những câu chuyện chẳng tìm được một con đường chung. Đêm xuống lạnh, rượu làm mình càng lúc càng tỉnh. Đêm MCC rì rào tiếng suối, lạnh, tịch mịch. Mọi người đã ngủ, chỉ còn mình với một hơi rượu đã tàn. Đêm ấy mình buồn nhiều thứ, trong ấy có cả người đã từng uống với mình, và giờ đã quên mình.
Ngoài trời mưa vẫn rơi, cây cối nghiêng theo gió, mình nhớ những giây phút ngồi bên bạn thật nhiều. Con người ấy vẫn gần đây nhưng đã rất xa. Nhớ những lần cùng nhau uống. Một không gian duy nhất. Thời gian trôi biến ảo. Cảm xúc còn mãi. Nhưng có lẽ đó chỉ là những cảm xúc của mình. Khi uống, dù không nói ra, lòng vẫn thầm ước, thầm tin vào mối đồng cảm thân tình, cứ ngỡ rằng sợi dây ấy dù mong manh nhưng cũng đủ giữ lòng nhớ về nhau, giữ một chút tri âm trong đời, nhưng tất cả cũng chỉ là sương khói, là ảo tưởng thôi. Biết trách mình đã quá tin hay trách người quá bạc? Thôi thà coi như hơi rượu cay.
Rượu vãn còn là xúc tác cho người ta gần nhau, vẫn lòng là hương thơm đầy khoang mũi, là vị thấm đẫm trên đầu lưỡi, và trong lòng người.
Này tri kỷ, mùa đông sắp đến bên thềm cửa, có ai còn nhớ, và muốn uống với mình chăng.
Cô em bảo: "Không muốn làm đứa con gái quá mạnh mẽ, mà mạnh mẽ đã không uống rượu."
Câu này mình ủng hộ vế đầu, phản đối vế sau.
Cái gì quá cũng không tốt, con gái quá mạnh mẽ thực ra cũng khổ, con người ta bản chất sinh ra muốn nương tựa vào nhau, dù là tính cách mạnh mẽ hay hòan cảnh buộc phải mạnh mẽ thì khi cái sự mạnh mẽ nó trở thành cái gì cần "cố gắng" đến mức "quá" đi, âu cũng là chuyện chẳng vui gì. Còn về rượu, nhiều người yếu đuối mượn rượu tiêu sầu, đúng, nhưng không phải tất cả. Ta đừng quy tất cả về một mối.
Hai hôm nay mưa gió, trời se lạnh giăng sầu, hơi hơi thèm một chút rượu, để biêng biêng bên bạn thân mà ngắm mưa bay phố, và nhớ đến những ly rượu đã từng làm mình cảm động quá.
Hồi trước có uống nhiều hơn bây giờ, cứ theo kiểu hội hè, cả nhóm đông cùng uống, bia cũng như rượu, thoải mái, ồn ào. Cũng có thể coi như mình tửu lượng khá hơn một số bạn gái, nên uống cũng tạm ổn, chẳng kém phân ai, quen như thế từ dạo nhỏ dại, cũng như phần đông mọi người lấy chuyện đó làm hay hớm lắm. Mà thực ra thì cũng có cái hay, vì anh em bạn bè với nhau rất thoải mái, khi cùng cụng ly ào ào, chuyện gì cũng dễ nói, dễ "bốc", vui vẻ, nhiệt tình. Nhưng càng lớn càng thích thâm trầm, những câu chuyện muốn đi vào chiều sâu, nên giảm dần những buổi tụ tập đông người, và giảm dần số rượu uống mỗi lần.
Chính ra từ xưa mình đã không có cái độ "hớn" được như các bạn, thường vẫn là kẻ khá lặng lẽ trên bàn rượu. Lâu dần, cái độ lặng lẽ ngày càng tăng.
Mình vẫn có những lần uống một mình. Từ xưa đã thế. Đó là một cảm giác hòan tòan khác. Lẻ loi. Đơn độc. Bây giờ làm chủ cảm xúc hơn, thi thoảng uống, chỉ đến một cữ nhất định, rồi thôi. Không chỉ lúc buồn, đôi khi hơi vui nhưng trong lòng bâng khuâng, nếu sẵn vang trong nhà thì cũng ngồi nhấp một mình, nghe nhạc. Ngộ nghĩnh là cái thú ấy vô tình tạo điều kiện quá đáng, là, mấy năm nay ở nhà vẫn thường sẵn vang, và thường ở nhà một mình, mà nếu có mẹ, thì chuyện cầm 1 ly vang nằm im ru trên ghế, cũng là chuyện không có gì lạ.
Rượu luôn khiến người ta nhớ nhiều kỉ niệm. Những lần uống cùng bạn thân luôn thật đặc biệt. Giờ thì nhắc đến rượu mình luôn nhớ đến những lần ấy, ấn tượng sâu sắc.
Mình với Cua thi thoảng đi uống với nhau, nhất là dạo Cua thích ngồi bar, với một thói quen không đổi, lần nào cũng chỉ 1 loại. Với mình mỗi khi cô ấy uống được lưng chừng ly rượu, mình thấy cô ấy đẹp hơn, đàn bà hơn, nhưng cũng buồn hơn, nỗi buồn chẳng bao giờ có thể vơi hết sau những chuyện đã qua.
Cua không uống thuần chỉ để giải sầu. Cô ấy thích hương vị ấy. Và chẳng bao giờ uống được nhiều, cô ấy chỉ uống một lượng vừa đủ đến khi gương mặt hơi ửng hồng và đôi mắt long lanh.
Hôm trước Red nói Sài Gòn cũng âm u và cô tính chuyện mua 1 chai Jack Daniel uống dần 1 mình, rồi thì như mọi khi, nhắc đến bữa rượu ở nhà mình. Mọi người thường nhớ đến buổi chiều mà cả bọn cùng vào bếp làm sushi, uống John như một sự xa xỉ đáng kinh ngạc của cái thời ngày xưa đứa nào cũng rỗng túi, nghe John Contrane và rồi sau đó quyết định "ta về ta tắm ao ta", lại lôi ra chai rượu mình mang về từ Simacai. Nhưng mình cũng nhớ một buổi khác cũng ở nhà mình, hôm đó không có Tòan béo và Daniel, chỉ có ba đứa con gái ngồi với nhau cả chiều, xem The phantom of the opera và uống. Buổi chiều dễ chịu một cách đáng ngạc nhiên.
Cũng nhớ đến buổi tối mấy đứa ngồi uống với nhau trong cái quán nhỏ. Ôi mình không nhớ nữa. Quán vắng, chỉ có mấy đứa. Đêm ấy uống xong còn đi cùng nhau ngồi lẩn mẩn ở trước thềm nhà Hát lớn. Nói những chuyện chẳng đến đâu, nói những chuyện chỉ có mấy đứa hiểu với nhau. Nhân tình thế thái bây giờ. Tình cảm bung biêng. Mình nhớ các bạn và những khi ngâm ngợi xa xôi như thế.
Thi thoảng mình cũng uống với một vài người bạn, ít thôi, đủ để tâm tình. Những người bạn khiến mình thấy nhẹ nhàng. Cuộc sống êm dịu và cũng nhiều màu sắc hơn khi có họ. Đôi khi nhớ một tối ở Mường Khương để uống thứ rượu chán điên với những dòng cảm xúc đan xiên hay một tối lạnh ở Hà Nội chậm rãi quên đi những u buồn. Những người bạn, không cần nói nhiều, không gặp nhau nhiều, nhưng có lẽ luôn đủ ấm trong mắt nhau.
Và mình cũng nhớ, từ lâu lâu ngày xưa, dù thời gian có đi qua như thế nào, cũng nhớ tất cả những lần ngồi uống với Crazy. Lần gần đây Crazy ra đây, rượu đã không còn vào như trước, không hiểu đã có điều gì ngăn cách giữa đôi mắt của chúng ta. Mình nhớ như in buổi chiều mình, Béo và Crazy ngồi uống bên bờ sông, ba đứa đã là như thế, và sẽ là như thế mãi mãi. Crazy cũng yêu quý Béo vì mình. Và chỉ cần như vậy thôi. Ở trong Sài Gòn họ vẫn ngồi với nhau thân tình. Mình còn mong gì hơn nữa.
Gần đây mình ít uống với bạn. Gần đây nhất là ở MCC. Có một cảm giác rõ rệt là mình đã rơi vào thế giới của riêng mình. Mỗi người mỗi quan tâm riêng. Mình không chắc, nhưng có lẽ chai vang đã trở nên hoài phí, có lẽ hơi hoài phí trong sự trông đợi vào một cái gì đó chậm rãi và sâu sắc hơn. Dù sao vẫn còn một người bên cạnh muốn uống, nhưng những câu chuyện chẳng tìm được một con đường chung. Đêm xuống lạnh, rượu làm mình càng lúc càng tỉnh. Đêm MCC rì rào tiếng suối, lạnh, tịch mịch. Mọi người đã ngủ, chỉ còn mình với một hơi rượu đã tàn. Đêm ấy mình buồn nhiều thứ, trong ấy có cả người đã từng uống với mình, và giờ đã quên mình.
Ngoài trời mưa vẫn rơi, cây cối nghiêng theo gió, mình nhớ những giây phút ngồi bên bạn thật nhiều. Con người ấy vẫn gần đây nhưng đã rất xa. Nhớ những lần cùng nhau uống. Một không gian duy nhất. Thời gian trôi biến ảo. Cảm xúc còn mãi. Nhưng có lẽ đó chỉ là những cảm xúc của mình. Khi uống, dù không nói ra, lòng vẫn thầm ước, thầm tin vào mối đồng cảm thân tình, cứ ngỡ rằng sợi dây ấy dù mong manh nhưng cũng đủ giữ lòng nhớ về nhau, giữ một chút tri âm trong đời, nhưng tất cả cũng chỉ là sương khói, là ảo tưởng thôi. Biết trách mình đã quá tin hay trách người quá bạc? Thôi thà coi như hơi rượu cay.
Rượu vãn còn là xúc tác cho người ta gần nhau, vẫn lòng là hương thơm đầy khoang mũi, là vị thấm đẫm trên đầu lưỡi, và trong lòng người.
Này tri kỷ, mùa đông sắp đến bên thềm cửa, có ai còn nhớ, và muốn uống với mình chăng.
Tuesday, September 15, 2009
Mùa dịu dàng
Ngày chủ nhật vừa rồi có những khoảnh khắc thật dịu dàng.
1. Buổi sáng cafe với hai tình yêu. Red lao ra ngoài này làm gì, sài gòn - hà nội - sài gòn trong 1ngày như một cơn gió buồn thảm. Nỗi nhớ Hà Nội ư? Những câu chuyện vu vơ, những mẩu bình luận chẳng đâu vào đâu đủ gieo vào lòng cả ba những khoảng trống. Không biết bao giờ mới có thể lấp đầy. Mỗi đứa chọn cho mình một con đường. Thời gian này những môi trường mới, những lối sống mới, những lựa chọn mới và cả những nỗi thất vọng vô hình xâm lấn khiến tất cả đều mỏi mệt và xa rời nhau. Nhưng dù sao, hễ còn có thể nhìn nhau vu vơ nhẹ nhàng thế, đã là bình yên lắm rồi.
2.Đạp xe một vòng với Cua. Phố Hoàng Diệu lòa xòa bóng nắng. Đã rất lâu mới đạp xe, và là lần đầu tiên đèo Cua bằng xe đạp. Nhẹ quá! Những kỉ niệm từ rất xa xưa thoảng qua. Người ta chẳng thể nào trở lại những khoảnh khắc tràn đầy ánh sáng và hồn nhiên như thế nữa. Nhưng với Cua, nhỏ nhắn trên yên sau như một con mèo, mình nghĩ đã là đủ cho mùa thui. Đang thật sự muốn mua 1 cái xe đạp để tối tối đạp xe lòng vòng giữa những con phố tịch lặng ấy.
3. 2h chiều ở đường Thanh Niên. Từ trên tầng 2 của Lotteria nhìn xuống khoảng nắng nơi ngã ba đường, thấy mình đang vu vơ nghĩ điều gì đó giữa những lưới dây điện giăng mắc kia.
4. Hoàng hôn rực rỡ loang chầm chậm trên sông Hồng. Khi chỉ có một mình nhìn những vầng sáng hồng lan rộng trên bầu trời mỗi lúc một thăm thẳm cho đến khi nhòa giữa những lớp màu cobalt đến tối hẳn, cũng là lúc nhận được tin nhắn của Red, cũng là khi cầm QL chụp sau gần hai tháng chẳng động đến, gió lồng lộng, trong lòng cảm thấy vừa xốn xang, vừa cô đơn, vừa yêu đời, thật bâng khuâng.
5. Ánh đèn hắt vào gương mặt Nhung. Sau bao chuyện đã xảy ra. Rồi khi tưởng quá khứ đã trôi êm thì mọi kí ức đau buồn của hai năm về trước lại dội về. Tương lai thêm xa vắng mịt mờ. Đôi mắt nó có khi trở nên trống rỗng và nụ cười quá nhạt. Không thể hiểu là nhẫn tâm hay bàng quan hay mỉa mai với trò đùa số phận mình. Nhưng cuối cùng thì gương mặt ấy cũng trở lại dịu dàng. Dù thế nào thì đấy vẫn là con người mà mình quan tâm suốt 10 năm nay, và sau này vẫn vậy, với niềm tin bình dị và ngây thơ từ cái thủa chưa biết đến những lừa dối trong cuộc sống hàng tỉ tỉ lớp mặt nạ này.
1. Buổi sáng cafe với hai tình yêu. Red lao ra ngoài này làm gì, sài gòn - hà nội - sài gòn trong 1ngày như một cơn gió buồn thảm. Nỗi nhớ Hà Nội ư? Những câu chuyện vu vơ, những mẩu bình luận chẳng đâu vào đâu đủ gieo vào lòng cả ba những khoảng trống. Không biết bao giờ mới có thể lấp đầy. Mỗi đứa chọn cho mình một con đường. Thời gian này những môi trường mới, những lối sống mới, những lựa chọn mới và cả những nỗi thất vọng vô hình xâm lấn khiến tất cả đều mỏi mệt và xa rời nhau. Nhưng dù sao, hễ còn có thể nhìn nhau vu vơ nhẹ nhàng thế, đã là bình yên lắm rồi.
2.Đạp xe một vòng với Cua. Phố Hoàng Diệu lòa xòa bóng nắng. Đã rất lâu mới đạp xe, và là lần đầu tiên đèo Cua bằng xe đạp. Nhẹ quá! Những kỉ niệm từ rất xa xưa thoảng qua. Người ta chẳng thể nào trở lại những khoảnh khắc tràn đầy ánh sáng và hồn nhiên như thế nữa. Nhưng với Cua, nhỏ nhắn trên yên sau như một con mèo, mình nghĩ đã là đủ cho mùa thui. Đang thật sự muốn mua 1 cái xe đạp để tối tối đạp xe lòng vòng giữa những con phố tịch lặng ấy.
3. 2h chiều ở đường Thanh Niên. Từ trên tầng 2 của Lotteria nhìn xuống khoảng nắng nơi ngã ba đường, thấy mình đang vu vơ nghĩ điều gì đó giữa những lưới dây điện giăng mắc kia.
4. Hoàng hôn rực rỡ loang chầm chậm trên sông Hồng. Khi chỉ có một mình nhìn những vầng sáng hồng lan rộng trên bầu trời mỗi lúc một thăm thẳm cho đến khi nhòa giữa những lớp màu cobalt đến tối hẳn, cũng là lúc nhận được tin nhắn của Red, cũng là khi cầm QL chụp sau gần hai tháng chẳng động đến, gió lồng lộng, trong lòng cảm thấy vừa xốn xang, vừa cô đơn, vừa yêu đời, thật bâng khuâng.
5. Ánh đèn hắt vào gương mặt Nhung. Sau bao chuyện đã xảy ra. Rồi khi tưởng quá khứ đã trôi êm thì mọi kí ức đau buồn của hai năm về trước lại dội về. Tương lai thêm xa vắng mịt mờ. Đôi mắt nó có khi trở nên trống rỗng và nụ cười quá nhạt. Không thể hiểu là nhẫn tâm hay bàng quan hay mỉa mai với trò đùa số phận mình. Nhưng cuối cùng thì gương mặt ấy cũng trở lại dịu dàng. Dù thế nào thì đấy vẫn là con người mà mình quan tâm suốt 10 năm nay, và sau này vẫn vậy, với niềm tin bình dị và ngây thơ từ cái thủa chưa biết đến những lừa dối trong cuộc sống hàng tỉ tỉ lớp mặt nạ này.
Subscribe to:
Posts (Atom)