Monday, October 17, 2011
Nhạt thếch
Vì sao lại thế?
Như thể không làm sao tương thích hoàn toàn được với cuộc sống này. Người như tôi, không chịu được sống một mình, lúc nào cũng lo sợ cô đơn đến kiệt cùng, nhưng thật sự chỉ nên sống một mình.
Quá dễ dàng tổn thương, quá dễ dàng tự cô lập và đóng cửa lòng mình, lúc nào cũng lo liếm láp vết thương...
Từ trong bóng tối nhàu nát, tôi cảm thấy mình tẻ nhạt và yếu đuối. Tại sao những thứ tôi đang có không làm tôi yên lòng, dù ngẫm ra không hề tệ. Cứ luẩn quẩn mãi, ngoi lên vài tuần rồi lại chìm xuống. Như chưa từng bước ra khỏi bóng tối, chỉ chợt hé cửa thò nửa bàn chân ra ngoài và hân hoan như được chạy miết trên thảo nguyên đầy gió, nhưng rốt cuộc chỉ là một khung cửa hẹp và cứ ở đó đóng mở chậm chạp.
Tôi không biết mình thực sự cần gì. Một thế giới cổ tích chăng? Những cơn thất vọng không đáng, không cần thiết cứ nối nhau đến và đi, như một món ăn lạt lẽo, làm niềm vui chẳng tày gang mà tâm hồn xâm xấp xám, cứ loãng dần ra đến độ chẳng biết định nghĩa là màu gì.
Sao bây giờ tôi lại trở thành như thế này?
Friday, July 22, 2011
Tháng 7
Mùa hè nào cũng đi chơi rất nhiều, làm việc cũng rất nhiều, cả ngày ngụp lặn ngoài đường rồi lại te tởn hết núi lại biển. Nhưng quan trọng là nó gắn với nhiều biến động, nhiều sự cố. Mỗi năm mùa hè lại đặt dấu ấn mãnh liệt của nó lên những câu chuyện của tôi hoặc ngược lại.
Năm nay tôi chào mùa hè bằng Bijin. Hai chuyến đi gần đây rất vui. Tôi thấy mình đã làm được nhiều điều, và mọi chuyện cũng đang khá tốt, tất nhiên không kể những chuyện đen đủi kiểu như mất điện thoại. Tôi đón nhận mọi chuyện bình tĩnh và nhẹ nhàng hơn. Đang dần trở nên ổn định, vững chắc hơn, dù vẫn còn mơ mộng lắm, nhưng đây thật sự là một tín hiệu tốt.
Hôm nay tôi nghĩ lại những việc mình đã làm từ đầu mùa hè và cảm thấy mình có thể tự hào một chút về bản thân mình. Tôi nên học cách yêu thương trân trọng và tin tưởng bản thân mình nhiều hơn để vượt qua những cơn trầm cảm mà gần đây tôi quá dễ sa vào. Không có điều gì quá tệ, bản thân tôi cũng đã có những bước phát triển nhất định cho bản thân mình, vì điều gì mà tôi mãi đau buồn và tự than trách bản thân cũng như cảm giác vỡ mộng, sụp đổ nhiều đến vậy?
Chỉ mình tôi nhận ra mình đã khủng hoảng và lo lắng thế nào, bế tắc thế nào, tâm hồn nặng nề thế nào dù lý trí vẫn phân tích được điểm sáng của mọi thứ. Nhưng khống chế xúc cảm cũng là một việc mà con người phải cố gắng rất nhiều. Tôi không thể cho phép mình rơi tự do trong những không gian bí mật như thế được.
Hôm nay tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Những lúc như thế này thật dễ chịu làm sao. Những chuyến đi vô lo cũng có hiệu quả thật tích cực. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc sẽ viết một cái gì đó cụ thể và trở lại với việc vẽ vời đã gián đoạn quá lâu. Tôi cũng nghĩ đến việc sẽ trang trí lại căn phòng ở Hoàng Cầu dù không về ở đấy. Hi vọng tôi sẽ thu xếp đủ thời gian cho tất cả.
Friday, August 6, 2010
Người mộng du
Năm tháng đi qua để lại trên trái tim những vết sẹo lớn nhỏ. Những lần tổn thương, những nghi hoặc, những nỗi sợ, những giờ phút gồng mình, những lần lòng kiêu hãnh bị đẩy lên quá cao, những hi vọng không được đền đáp, sự phản bội và những khoảng trống phủ từng lớp bụi mờ lên trái tim nóng đỏ, từ đó thưa dần những lần thổn thức.
Cô ấy chỉ là cô gái nhỏ mộng du giữa cuộc đời này. Cứ liêu xiêu giữa hai bờ thực ảo. Trong thế giới thực, quá đỗi vụng về với cách giãi bày cảm xúc, và dễ dàng trôi vào giấc mộng riêng để rồi sực tỉnh trong u buồn. Giấc mộng kéo dài từ những năm tháng xa xưa, nơi có những chiếc lá và khung trời nhuộm màu nâu, những cơn mê chập chờn, co quắp, cũng có những tình cảm giản đơn, thẳng thắn, thấu suốt, trong veo. Giấc mộng trải đến những bờ bến lạ, những ước muốn mộng mơ, bay bổng, chẳng thành hình.
Cô gái chạy chân trần qua những đám mây, khóc cho những người như những đám mây xa tan đi rất nhanh. Có những lần trong cuộc đời trái tim mở rộng hơn những lần khác, hi vọng nhiều hơn những lần khác, mà thật chẳng may, khi thất vọng vết sẹo cũng to hơn những lần khác.
Người ta càng nhiều tuổi thì bản ngã càng cứng rắn, vì thế mà sẻ chia càng khó khăn. Mọi thứ chẳng còn đơn giản như những giọt nước mắt và những cái ôm thời nhỏ dại. Người đời chẳng có đủ thời gian để kiên nhẫn đợi lớp vỏ xù xì tách ra nụ xanh be bé bên trong. Những phán quyết được đưa ra mỗi lúc một nhanh. Cuộc sống thật vội vàng. Và tất cả đều sợ sai lầm. Thà rằng ô cửa nhỏ cho vết sẹo nhỏ, còn hơn.
Người ta càng nhiều tuổi thì cũng đặt ra càng nhiều quy tắc. Quy tắc để duy trì bản ngã. Quy tắc để ngăn trở người khác làm tổn thương những trái tim đã có quá nhiều dấu vết. Quán tính làm các ô cửa ngày càng hẹp.
Đến một ngày tự nhiên không còn biết mở ra bằng cách nào nữa, những ô cửa u buồn thêm cô độc.
Nỗi nhớ làm người ta phát sợ. So sánh làm người ta phát sợ. Hồi tưởng và tiếc nuối đôi khi như những dòng sông mềm mại, đôi khi như những cái hố đen. Cô gái lại hay mộng du về miền đất có đầy đủ mọi nỗi nhớ, hồi tưởng, so sánh và tiếc nuối. Nhưng mà cô ta vẫn cứ cả tin và mơ mộng như thường.
Nỗi buồn là một sự tất yếu. Cả tin mà mở cửa lớn, để đón nhiều nắng gió, lẫn nhiều cát bụi, sự dũng cảm ấy - âu cũng cần trong cuộc đời này.
Friday, May 7, 2010
Im lặng
Mình đang ở giữa một con đường rất dài
Giữa hai hàng phi lao, con đường nâu lưa thưa nắng trải dài đến chân trời
Hai bên đường mênh mang lúa vàng
Mình đi mãi
Hình như chìm vào vô thức
Khi sực tỉnh, mình thấy mình đang đứng giữa rừng
Con đường mòn vẫn ở dưới chân, hai bên những thân cây cao lớn, tán lá dày âm u, sương đọng ẩm ướt bao trùm
Cái cảm giác lành lạnh ẩm ướt bao bọc lấy cơ thể mình
Có tiếng róc rách đâu đó, có lẽ là một dòng suối mát lành
Ở đây không còn mùi lúa thơm mát, nó có mùi hơi hăng hắc, mùi của gỗ mục và đất
Mình mệt quá
Mình không cưỡng được mi mắt sụp xuống
Ước gì nơi mình ngả xuống có những bông hoa bé bé xinh xinh với những giọt nước lấp lánh
Gió lồng lộng và ánh nắng hơi gắt làm mình choàng tỉnh
Mình đang ở trên đỉnh núi
Đứng thẳng dậy, gió ùa qua ào ạt
Sao mình không cảm thấy một chút phóng khoáng nào
Hình như mình không còn tự nhên như gió nữa
Những thênh thang mây núi kia không len qua mình
Núi rừng bạt ngàn mang nỗi buồn vời vợi
Mình ngả xuống đất
Trời cao rất xanh
Một vài vệt mây thoáng lướt qua những nụ hôn rất vội
Mình thấy mình chìm xuống
Chìm xuống
Không biết chìm đến đâu
.........
\\\\\\\\\\\\\\\\
Wednesday, April 28, 2010
Từ phở bò đến bún bò
Tình yêu Hà Nội trong tôi lớn dần lên từ những năm tháng ấu thơ, từ những miền kí ức xa xôi đã có mùi phở chín, mùi kem chanh, kẹo kéo, có hàng phở ông Thấu ở phố trên, có những cây bàng lá đỏ, có những quả bàng chín rụng đầy gốc quệt vôi trắng đục, có hồ Gươm, Tháp Bút, bên kia đường hàng phở và nước mía đang chờ.
Ở Hà Nội có thức quà nào cạnh tranh được với phở. Người người ăn phở sáng, phở trưa, phở tối và cả phở đêm. Hàng phở mọc lên khắp nơi, từ những hàng phở lớn gia truyền mở từ sáng đến đêm, đến những hàng phở nhỏ xíu chỉ phục vụ khu vực dân cư xung quanh, hay bán đêm cùng cháo, mỳ, miến. Phở nước mới là phở truyền thống, chỉ có phở gà và phở bò. Hàng phở ngon, ít nhất phải là hàng chuyên bán phở bò hoặc phở gà, bởi hai loại này cần nước dùng riêng. Hàng nào dùng hai loại phở chung một nồi nước dùng, thậm chí còn cho bún, mỳ, miến… chỉ là loại phở ăn cho đầy dạ dày. Nhưng quá nửa đêm đi tìm một bát phở, được ăn thứ nước dùng chung ấy mà tạm vừa miệng thì cũng đủ sung sướng lắm rồi.
Mấy lần vào Huế, tôi đều ăn bún bò. Chẳng cần phải vào Huế cũng biết bún bò là món ăn nổi tiếng và rất phổ biến. Nhưng phải vào Huế mới biết rằng bún bò được ăn nhiều như thế, như phở ở Hà Nội. Buổi sáng các hàng bún đã đông nghịt, từ nhà hàng bún mặt tiền rộng 10m chờ săn đón những khách du lịch như tôi đến hàng bún đầu ngõ chỉ kê dăm chiếc ghế con. Đêm, đi bộ hàng cây số cũng chỉ thấy các hàng bún và chè nối nhau trên những vỉa hè dài rộng vắng lặng.
Bún bò đặc trưng cho ẩm thực Huế, có cả vị chua, cay, ngọt, có mùi mắm và những miếng giò tôm rất thơm, nước dùng ươm màu đỏ và trong, có rau sống ăn kèm. Tôi không biết mỗi khi đi xa người Huế có mang trong mình nỗi nhớ mùi vị bún bò như tôi vẫn nhớ mấy bát phở chín nước trong của tôi không, nhưng chắc hẳn những người đã một lần đến Huế, khi ra đi sẽ nhớ lắm cái cảm giác gần gụi ở những quán hàng này.
Món ăn là văn hóa, món ăn là bản sắc. Tôi ăn và ngẫm nghĩ. Điều gì gửi gắm trong mỗi món ăn này. Điều gì đã khiến hương vị của nó trở thành biểu tượng ẩm thực, trở thành thứ thân quen nhất với người ở và nhớ nhung nhất với người đi. Bây giờ từ món phở lợn khói nghi ngút trong sáng chợ phiên Mường Khương đến đĩa cơm gà đậm đà phố Hội đều khiến tôi xao xuyến. Ở đó có hương vị thật đặc trưng, có cách ăn, cách sống, có cách hỏi chuyện thật thân thương.
Mỗi nơi trên đất nước này đều có bao điều để khám phá, để thương, và nhớ. Mọi thứ sẽ chỉ sượt qua đầu óc ta, nếu ta không lắng nghe, nhìn chăm chú, nếm, sờ, và cảm nhận về nó thật chậm rãi. Đến Huế lần thứ ba, tôi chợt giật mình không biết đã bao lần mình hời hợt trên những chuyến đi, biết bao điều còn nằm lại sau những giọt mắm và những chiếc lá bay. Chầm chậm thôi, hãy thử, nhớ và yêu mỗi hương vị trên đất nước này, như nếm thìa nước phở đầu tiên trong một đêm đông .
Thursday, April 8, 2010
Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu
Trên ngày đi mọc cành lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế.
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ
Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa.
Người đã đến và người sẽ về bên kia núi
Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời.
Còn lại tiếng cười khóc giữa đời.
Dưới ngọn đèn một bóng chim qua
Giữa đường đi một người đứng gọi
Có biết gì về ngày chưa tới.
Những ngày ngồi rủ tóc âm u
Nghe tiền thần về chào bóng lạ
Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu.
(Cỏ xót xa đưa - TCS)
----------------------
Rồi xa dấu từ đây.
Hôm nay nghe Cỏ xót xa đưa mà muốn khóc. Sẽ đến ngày những nỗi buồn không còn là của riêng mình, nỗi cô đơn không còn là của riêng mình. Một ngày kia thức dậy, không còn thấy ánh sáng lờ mờ qua khe của là của riêng mình, thế giới không còn điên, không còn say, không còn nỗi nhớ, không còn mộng mị. Ngày qua đêm tới rồi lại ngày sang. Mưa nắng sẽ mở toang mọi khung trời. Một ngày kia sẽ không còn tôi, không còn những rưng rưng và những cơn khát, tôi sẽ loang dài trong những khuôn màu nhợt nhạt, những màu hồng phấn êm êm, những màu xanh dịu dịu, những màu xám khô cằn.
.................
Còn chút hao gầy.. .
Thursday, January 21, 2010
Cuối đông
Mưa.
Tháng một, đông chưa thấm mà xuân đã sang. Những ngày gần đây những cơn mưa sà về đến lạ, lúc đầu lất phất trên trán cho ta tưởng cái kiểu mưa tháng ba đã về giăng kín cả chặng cuối đông này rồi, nhưng bất chợt mưa đổ rào rào, nhưng lại không phải cái kiểu mưa rét buốt của tháng 12. Lúc này mưa không đủ lạnh để còn là mùa đông, chưa đủ dịu để là mùa xuân, tất nhiên càng không thể có cái vị oi nồng cuồng nhiệt của mùa hạ và cái tinh khôi chờ đợi mùa thu.
Cơn mưa sáng nay, làm ta phóng xe giữa những băn khoăn. Vẫn còn dư vị từ quyển truyện đọc đêm qua. Tình yêu, tình dục, và hôn nhân, vốn chẳng phải là những thứ cầm cương dễ dàng. Khi mọi thứ được bóc trần trụi và phơi dưới ánh sáng, chúng rõ ràng là xoắn xuýt trong nhau theo cách riêng của chúng, riêng và chung, chung và riêng. Cũng giống như những câu chuyện bàn nước thi thoảng vẫn lấy ra để ngâm ngợi với nhau, tất cả những thứ đam mê, khiêu khích, phiêu lưu, lẫn những bình yên, giản đơn và trách nhiệm. Ví như trong quyển hôm qua đọc có câu: Cái gì đáng tởm hơn( mình không nhớ chính xác): làm tình mà không yêu hay yêu mà không làm tình?, và, Ly hôn là một dạng phá trinh tinh thần... Đại loại thế, dù có lấp liếm bao nhiêu phần, thì tình yêu vẫn cần có sự đam mê cường liệt của nó, nếu nó theo thời gian mà từ những bông hoa rực rỡ nhất, tỏa mùi thơm nhất, những cây vĩ cầm phát ra những tiếng nhạc tuyệt diệu nhất trở thành những thứ nhàn nhạt mà bền bỉ hơn thì hãy thử nghĩ xem câu trả lời là có những dạng tình yêu khác nhau, hay chỉ có một loại tình yêu duy nhất còn những thứ khác chỉ là dạng yếm thế mưu cầu sự an toàn. Đã đến lúc ta tin vào cả hai cách trả lời đấy. Làm gì có sự suy tôn độc nhất nào. Cuộc sống đầy rẫy những thứ có liên quan đến nhau, tiền, tự tôn, cá tính, đời sống, các mối quan hệ,...và chẳng có cái nào đứng độc lập ngoài chúng, chỉ là tùy từng người mà ít hay nhiều. Tình yêu lẫn tình dục đều chẳng phải thứ tinh tuyền bất khả. Sao có thể phán xét đúng sai một cá tính sống theo kiểu hoang dã hay kiểu "chuẩn mực xã hội thông thường". Thế thì loạn hết sao? Hãy dùng cái đầu thấu suốt và quả tim để nhận định, vì mỗi con người có cảm xúc và thế giới quan khác nhau, và mỗi cuộc sống lại có những góc khuất khác nhau.
Bây giờ bên ngoài trời ngập trong màu trắng lờ mờ. Có lẽ cơn mưa lạc lõng trái tính đã qua đi và trả cho bầu trời cái dáng vẻ gần gũi với mùa xuân hơn. Ừ, và như vậy là mùa đông có lẽ đã sắp trôi qua hết rồi. Cứ cảm thấy một chút tiếc nuối. Hình như mùa đông này sự hiện hữu của những cơn gió buốt giá trong ta không còn rõ rệt như trước nữa.
Đã nên bái bai mùa đông ở đây chưa? Tiếc sao.
Thursday, November 12, 2009
Winter comes
Những cơn gió gào thét
làm đêm rối mịt mùng
làm tôi tan tành lý trí
trượt theo từng giây cảm xúc
trượt theo tiếng những khung cửa lồng lộn
và cát bay đau rát tầm nhìn.
Lạnh.
Mùa đông đến,
Những cơn gió đêm gầm gừ
Từ sâu thẳm tiếng nức nở và tiếng cười hòa làm một
giữa chơi vơi và đói khát cồn cào
hoang mang đi tìm gió
lao vào bão
để hủy hoại hay điều gì không hiểu.
Không ngăn được sự điên rồ bột phát
đầu đông.
Thursday, October 1, 2009
Chuyện rượu
Cô em bảo: "Không muốn làm đứa con gái quá mạnh mẽ, mà mạnh mẽ đã không uống rượu."
Câu này mình ủng hộ vế đầu, phản đối vế sau.
Cái gì quá cũng không tốt, con gái quá mạnh mẽ thực ra cũng khổ, con người ta bản chất sinh ra muốn nương tựa vào nhau, dù là tính cách mạnh mẽ hay hòan cảnh buộc phải mạnh mẽ thì khi cái sự mạnh mẽ nó trở thành cái gì cần "cố gắng" đến mức "quá" đi, âu cũng là chuyện chẳng vui gì. Còn về rượu, nhiều người yếu đuối mượn rượu tiêu sầu, đúng, nhưng không phải tất cả. Ta đừng quy tất cả về một mối.
Hai hôm nay mưa gió, trời se lạnh giăng sầu, hơi hơi thèm một chút rượu, để biêng biêng bên bạn thân mà ngắm mưa bay phố, và nhớ đến những ly rượu đã từng làm mình cảm động quá.
Hồi trước có uống nhiều hơn bây giờ, cứ theo kiểu hội hè, cả nhóm đông cùng uống, bia cũng như rượu, thoải mái, ồn ào. Cũng có thể coi như mình tửu lượng khá hơn một số bạn gái, nên uống cũng tạm ổn, chẳng kém phân ai, quen như thế từ dạo nhỏ dại, cũng như phần đông mọi người lấy chuyện đó làm hay hớm lắm. Mà thực ra thì cũng có cái hay, vì anh em bạn bè với nhau rất thoải mái, khi cùng cụng ly ào ào, chuyện gì cũng dễ nói, dễ "bốc", vui vẻ, nhiệt tình. Nhưng càng lớn càng thích thâm trầm, những câu chuyện muốn đi vào chiều sâu, nên giảm dần những buổi tụ tập đông người, và giảm dần số rượu uống mỗi lần.
Chính ra từ xưa mình đã không có cái độ "hớn" được như các bạn, thường vẫn là kẻ khá lặng lẽ trên bàn rượu. Lâu dần, cái độ lặng lẽ ngày càng tăng.
Mình vẫn có những lần uống một mình. Từ xưa đã thế. Đó là một cảm giác hòan tòan khác. Lẻ loi. Đơn độc. Bây giờ làm chủ cảm xúc hơn, thi thoảng uống, chỉ đến một cữ nhất định, rồi thôi. Không chỉ lúc buồn, đôi khi hơi vui nhưng trong lòng bâng khuâng, nếu sẵn vang trong nhà thì cũng ngồi nhấp một mình, nghe nhạc. Ngộ nghĩnh là cái thú ấy vô tình tạo điều kiện quá đáng, là, mấy năm nay ở nhà vẫn thường sẵn vang, và thường ở nhà một mình, mà nếu có mẹ, thì chuyện cầm 1 ly vang nằm im ru trên ghế, cũng là chuyện không có gì lạ.
Rượu luôn khiến người ta nhớ nhiều kỉ niệm. Những lần uống cùng bạn thân luôn thật đặc biệt. Giờ thì nhắc đến rượu mình luôn nhớ đến những lần ấy, ấn tượng sâu sắc.
Mình với Cua thi thoảng đi uống với nhau, nhất là dạo Cua thích ngồi bar, với một thói quen không đổi, lần nào cũng chỉ 1 loại. Với mình mỗi khi cô ấy uống được lưng chừng ly rượu, mình thấy cô ấy đẹp hơn, đàn bà hơn, nhưng cũng buồn hơn, nỗi buồn chẳng bao giờ có thể vơi hết sau những chuyện đã qua.
Cua không uống thuần chỉ để giải sầu. Cô ấy thích hương vị ấy. Và chẳng bao giờ uống được nhiều, cô ấy chỉ uống một lượng vừa đủ đến khi gương mặt hơi ửng hồng và đôi mắt long lanh.
Hôm trước Red nói Sài Gòn cũng âm u và cô tính chuyện mua 1 chai Jack Daniel uống dần 1 mình, rồi thì như mọi khi, nhắc đến bữa rượu ở nhà mình. Mọi người thường nhớ đến buổi chiều mà cả bọn cùng vào bếp làm sushi, uống John như một sự xa xỉ đáng kinh ngạc của cái thời ngày xưa đứa nào cũng rỗng túi, nghe John Contrane và rồi sau đó quyết định "ta về ta tắm ao ta", lại lôi ra chai rượu mình mang về từ Simacai. Nhưng mình cũng nhớ một buổi khác cũng ở nhà mình, hôm đó không có Tòan béo và Daniel, chỉ có ba đứa con gái ngồi với nhau cả chiều, xem The phantom of the opera và uống. Buổi chiều dễ chịu một cách đáng ngạc nhiên.
Cũng nhớ đến buổi tối mấy đứa ngồi uống với nhau trong cái quán nhỏ. Ôi mình không nhớ nữa. Quán vắng, chỉ có mấy đứa. Đêm ấy uống xong còn đi cùng nhau ngồi lẩn mẩn ở trước thềm nhà Hát lớn. Nói những chuyện chẳng đến đâu, nói những chuyện chỉ có mấy đứa hiểu với nhau. Nhân tình thế thái bây giờ. Tình cảm bung biêng. Mình nhớ các bạn và những khi ngâm ngợi xa xôi như thế.
Thi thoảng mình cũng uống với một vài người bạn, ít thôi, đủ để tâm tình. Những người bạn khiến mình thấy nhẹ nhàng. Cuộc sống êm dịu và cũng nhiều màu sắc hơn khi có họ. Đôi khi nhớ một tối ở Mường Khương để uống thứ rượu chán điên với những dòng cảm xúc đan xiên hay một tối lạnh ở Hà Nội chậm rãi quên đi những u buồn. Những người bạn, không cần nói nhiều, không gặp nhau nhiều, nhưng có lẽ luôn đủ ấm trong mắt nhau.
Và mình cũng nhớ, từ lâu lâu ngày xưa, dù thời gian có đi qua như thế nào, cũng nhớ tất cả những lần ngồi uống với Crazy. Lần gần đây Crazy ra đây, rượu đã không còn vào như trước, không hiểu đã có điều gì ngăn cách giữa đôi mắt của chúng ta. Mình nhớ như in buổi chiều mình, Béo và Crazy ngồi uống bên bờ sông, ba đứa đã là như thế, và sẽ là như thế mãi mãi. Crazy cũng yêu quý Béo vì mình. Và chỉ cần như vậy thôi. Ở trong Sài Gòn họ vẫn ngồi với nhau thân tình. Mình còn mong gì hơn nữa.
Gần đây mình ít uống với bạn. Gần đây nhất là ở MCC. Có một cảm giác rõ rệt là mình đã rơi vào thế giới của riêng mình. Mỗi người mỗi quan tâm riêng. Mình không chắc, nhưng có lẽ chai vang đã trở nên hoài phí, có lẽ hơi hoài phí trong sự trông đợi vào một cái gì đó chậm rãi và sâu sắc hơn. Dù sao vẫn còn một người bên cạnh muốn uống, nhưng những câu chuyện chẳng tìm được một con đường chung. Đêm xuống lạnh, rượu làm mình càng lúc càng tỉnh. Đêm MCC rì rào tiếng suối, lạnh, tịch mịch. Mọi người đã ngủ, chỉ còn mình với một hơi rượu đã tàn. Đêm ấy mình buồn nhiều thứ, trong ấy có cả người đã từng uống với mình, và giờ đã quên mình.
Ngoài trời mưa vẫn rơi, cây cối nghiêng theo gió, mình nhớ những giây phút ngồi bên bạn thật nhiều. Con người ấy vẫn gần đây nhưng đã rất xa. Nhớ những lần cùng nhau uống. Một không gian duy nhất. Thời gian trôi biến ảo. Cảm xúc còn mãi. Nhưng có lẽ đó chỉ là những cảm xúc của mình. Khi uống, dù không nói ra, lòng vẫn thầm ước, thầm tin vào mối đồng cảm thân tình, cứ ngỡ rằng sợi dây ấy dù mong manh nhưng cũng đủ giữ lòng nhớ về nhau, giữ một chút tri âm trong đời, nhưng tất cả cũng chỉ là sương khói, là ảo tưởng thôi. Biết trách mình đã quá tin hay trách người quá bạc? Thôi thà coi như hơi rượu cay.
Rượu vãn còn là xúc tác cho người ta gần nhau, vẫn lòng là hương thơm đầy khoang mũi, là vị thấm đẫm trên đầu lưỡi, và trong lòng người.
Này tri kỷ, mùa đông sắp đến bên thềm cửa, có ai còn nhớ, và muốn uống với mình chăng.
Thursday, September 17, 2009
heartbreaking
Tim mình đã thắt lại khi nhìn thấy gương mặt ấy, hai tay run rẩy, và mất một lúc mới có thể nhìn vào gương mặt ấy một cách bình thường. Nhưng mình biết là mình không bình thường.
Nhìn thấy cái nick ấy sáng lên trên list cũng khiến tim mình se sắt. Mình không biết gọi cảm giác ấy là gì. Và nó là thực sự hay chỉ là những khuyếch đại của cảm giác mong ngóng hồi hộp.
Giấc mơ điên rồ. Mình lại mơ, một cách chi tiết thì là lần thứ hai, gần gũi liên quan thì là lần thứ ba. Mình đã từng có những cảm thức điên rồ hóa thành sự thật. Một giấc mơ như thế khiến mình cảm thấy mất tự chủ. Mình đang ngày càng khó kiểm soát. Trong khi mình thực lòng không mong đợi hi vọng gì, mình vẫn thấy nhói đau.
Mâu thuẫn. Tình cảm và lý trí. Cảm xúc và giới hạn. Và rất nhiều hoang mang. Tại sao lại trở thành thế này? Không phải đã bình tâm lại rồi sao. Không phải đã có thể nhìn nó ngạo nghễ, kiêu hãnh và tự chủ sao?
Saturday, September 5, 2009
Bão giông
Nắng vẫn trải vàng, trời vẫn lộng lẫy.
Lòng cuồng điên vì nhớ
Cuồng điên giữ chặt lấy ngọn lửa đang ngùn ngụt bốc lên trên những xác lá khô giữa một trời giông bão.
Lòng cuồng điên vì nhớ
Giọng BK xé trái tim trong đêm lạnh trăng treo
Trăng lơ lửng giữa những cành thông sẫm đen nhòa vào đêm bình yên và nỗi nhớ mơ hồ.
Trăng thổn thức giữa núi đồi và sương ẩm ướt.
Kìm chặt tiếng thở dài.
Run rẩy.
Thành phố ngày nắng vẫn chảy tràn
Đêm loang trong ánh trăng mười sáu vô hồn.
Có đêm nào trăng nhạt nhòa đến thế không?
Tim đau như những ngày tưởng đã rất xưa.
Chờ đợi gì.
Chờ đợi gì nữa.
I cry a river over you.
Monday, August 10, 2009
Gót chân mòn trên phiếm du
Giấu kín sau những gương mặt cố tỏ ra tỉnh táo, sau những đôi mắt đôi khi phải khép hờ quên lãng, sau những tiếng cười nhàn nhạt, có bao nhiêu trái tim đang run rẩy và tìm cách che đậy những khao khát thực sự trong mình?
Mùa thu sắp sang. Thi thoảng có một ngày trời trong nắng nhạt, gió lùa qua những hang cây gọi mời mùa tình tự. Mùa thu khiến người ta bình an hơn. Lúc ấy, cũng là lúc bắt đầu nhìn sâu hơn xuống đáy long mình, chầm chậm chìa bàn tay ra cảm nhận hơi gió đã mát lành hơn, thấy thanh thản, nhưng nhiều khi, cũng quá cô đơn.
Ở điểm cuối của mùa hè, những ngày oi nồng đã bắt đầu xen lẫn những ngày gió và những cơn mưa bất chợt, cảm xúc nói chung có lẽ cũng vài phần thay đổi. Một góc nào đó giữa Hà Nội này, có người bạn đang quay cuồng giữa hai mối tình. Yêu điên cuồng, yêu khờ dại nhưng chẳng đủ chắc chắn để chia lìa yêu thương tình nghĩa bao nhiêu năm trời. Chạy theo cảm xúc thì sẽ thế nào? Khi cảm xúc đồng điệu, nó có thể biến thành mặt nước phẳng lặng trong veo mà người ta dễ đắm chìm lãng quên trong ấy, và cũng dễ biến thành ngọn lửa đam mê cháy bỏng, rồi sẽ thiêu đốt người như những con thiêu thân khờ dại. Trở lại cuộc sống hang ngày bên người tình đã bao năm, lối đã mòn, lòng đã nhạt, mà niềm tin vào một cái gì đó chắc chắn hơn, một happy ending đã phai đến xa vời, thì sẽ đến đâu?
Lại có người. Cũng yêu cùng lúc hai người. Lăn qua lăn lại giữa hai bên. Tất cả đều biết sự tồn tại của thế giới còn lại. Vẫn giận dữ, vẫn giằng xé, vẫn đau đớn, vẫn lao vào. Người ở giữa đầu hàng cảm xúc, ngoài hai thế giới chính còn có vài thế giới phụ. Chỉ cần biết đến cảm xúc dâng lên thế nào, chẳng quan tâm đến những thứ đằng sau. Vì trái tim người thừa xúc cảm, hay vì người quá ích kỉ tham lam? Lấy gì đong đếm yêu thương và những thành thật sau cùng.
Có người vùi dập tình yêu trong bao nhiêu hoài nghi, rồi cào cấu những cơn điên bột phát bằng nỗi đau chẳng bao giờ nguôi, vết thương cứ hằn sâu thêm sau mỗi cuộc tình. Và cũng có người cứ chơi vơi mãi, đi tìm ở những nơi xa lắc những tình cảm có khi chẳng giành cho mình, chỉ mong có những phút đồng điệu, những khoảnh khắc cháy lên quên tất cả, nhưng cũng chỉ là ảo mộng mà thôi.
Cảm xúc và bản năng chỉ cách nhau một khoảng mong manh. Cuộc sống này phân chia bao nhiêu phần lý trí bao nhiêu phần xúc cảm cho vừa. Gió đang đưa mùa thu đến. Những chiếc lá đang rơi. Những kẻ cô đơn quấn chặt mình trong những khao khát không đặt tên. Trong số ấy những kẻ liều lĩnh lao đi tìm lửa, chấp nhận cơn điên của lửa, chấp nhận nỗi đau, chỉ để được thỏa hết hai chữ ấy thôi. Cảm xúc.