Showing posts with label mộng. Show all posts
Showing posts with label mộng. Show all posts

Friday, August 6, 2010

Người mộng du

Người ta càng nhiều tuổi, sự cô độc càng lớn lên, bởi sự chia sẻ cảm xúc ngày càng khó khăn.
Năm tháng đi qua để lại trên trái tim những vết sẹo lớn nhỏ. Những lần tổn thương, những nghi hoặc, những nỗi sợ, những giờ phút gồng mình, những lần lòng kiêu hãnh bị đẩy lên quá cao, những hi vọng không được đền đáp, sự phản bội và những khoảng trống phủ từng lớp bụi mờ lên trái tim nóng đỏ, từ đó thưa dần những lần thổn thức.

Cô ấy chỉ là cô gái nhỏ mộng du giữa cuộc đời này. Cứ liêu xiêu giữa hai bờ thực ảo. Trong thế giới thực, quá đỗi vụng về với cách giãi bày cảm xúc, và dễ dàng trôi vào giấc mộng riêng để rồi sực tỉnh trong u buồn. Giấc mộng kéo dài từ những năm tháng xa xưa, nơi có những chiếc lá và khung trời nhuộm màu nâu, những cơn mê chập chờn, co quắp, cũng có những tình cảm giản đơn, thẳng thắn, thấu suốt, trong veo. Giấc mộng trải đến những bờ bến lạ, những ước muốn mộng mơ, bay bổng, chẳng thành hình.

Cô gái chạy chân trần qua những đám mây, khóc cho những người như những đám mây xa tan đi rất nhanh. Có những lần trong cuộc đời trái tim mở rộng hơn những lần khác, hi vọng nhiều hơn những lần khác, mà thật chẳng may, khi thất vọng vết sẹo cũng to hơn những lần khác.

Người ta càng nhiều tuổi thì bản ngã càng cứng rắn, vì thế mà sẻ chia càng khó khăn. Mọi thứ chẳng còn đơn giản như những giọt nước mắt và những cái ôm thời nhỏ dại. Người đời chẳng có đủ thời gian để kiên nhẫn đợi lớp vỏ xù xì tách ra nụ xanh be bé bên trong. Những phán quyết được đưa ra mỗi lúc một nhanh. Cuộc sống thật vội vàng. Và tất cả đều sợ sai lầm. Thà rằng ô cửa nhỏ cho vết sẹo nhỏ, còn hơn.


Người ta càng nhiều tuổi thì cũng đặt ra càng nhiều quy tắc. Quy tắc để duy trì bản ngã. Quy tắc để ngăn trở người khác làm tổn thương những trái tim đã có quá nhiều dấu vết. Quán tính làm các ô cửa ngày càng hẹp.

Đến một ngày tự nhiên không còn biết mở ra bằng cách nào nữa, những ô cửa u buồn thêm cô độc.

Nỗi nhớ làm người ta phát sợ. So sánh làm người ta phát sợ. Hồi tưởng và tiếc nuối đôi khi như những dòng sông mềm mại, đôi khi như những cái hố đen. Cô gái lại hay mộng du về miền đất có đầy đủ mọi nỗi nhớ, hồi tưởng, so sánh và tiếc nuối. Nhưng mà cô ta vẫn cứ cả tin và mơ mộng như thường.


Nỗi buồn là một sự tất yếu. Cả tin mà mở cửa lớn, để đón nhiều nắng gió, lẫn nhiều cát bụi, sự dũng cảm ấy - âu cũng cần trong cuộc đời này.

Friday, May 7, 2010

Im lặng

Nhắm mắt lại
Mình đang ở giữa một con đường rất dài
Giữa hai hàng phi lao, con đường nâu lưa thưa nắng trải dài đến chân trời
Hai bên đường mênh mang lúa vàng
Mình đi mãi
Hình như chìm vào vô thức
Khi sực tỉnh, mình thấy mình đang đứng giữa rừng
Con đường mòn vẫn ở dưới chân, hai bên những thân cây cao lớn, tán lá dày âm u, sương đọng ẩm ướt bao trùm
Cái cảm giác lành lạnh ẩm ướt bao bọc lấy cơ thể mình
Có tiếng róc rách đâu đó, có lẽ là một dòng suối mát lành
Ở đây không còn mùi lúa thơm mát, nó có mùi hơi hăng hắc, mùi của gỗ mục và đất
Mình mệt quá
Mình không cưỡng được mi mắt sụp xuống
Ước gì nơi mình ngả xuống có những bông hoa bé bé xinh xinh với những giọt nước lấp lánh
Gió lồng lộng và ánh nắng hơi gắt làm mình choàng tỉnh
Mình đang ở trên đỉnh núi
Đứng thẳng dậy, gió ùa qua ào ạt
Sao mình không cảm thấy một chút phóng khoáng nào
Hình như mình không còn tự nhên như gió nữa
Những thênh thang mây núi kia không len qua mình
Núi rừng bạt ngàn mang nỗi buồn vời vợi
Mình ngả xuống đất
Trời cao rất xanh
Một vài vệt mây thoáng lướt qua những nụ hôn rất vội
Mình thấy mình chìm xuống
Chìm xuống
Không biết chìm đến đâu
.........
\\\\\\\\\\\\\\\\