Wednesday, April 28, 2010

Từ phở bò đến bún bò

Từ bao giờ đã thành một thói quen, trước mỗi chuyến đi xa, đặc biệt nếu đi xe máy, tôi sẽ ăn một bát phở. Và khi trở về, khi ba lô bám đầy bụi đường, đôi chân mỏi mệt, tôi lại ăn một bát phở. Phở, nhất định là phở bò. Phở bò hiện hữu trong những nỗi nhớ nhung, trong những cơn đói mềm, những buổi sáng mùa đông gió mùa lạnh ngắt, và cả những đêm hè vừa ăn vừa đếm từng giọt mồ hôi rơi.

Tình yêu Hà Nội trong tôi lớn dần lên từ những năm tháng ấu thơ, từ những miền kí ức xa xôi đã có mùi phở chín, mùi kem chanh, kẹo kéo, có hàng phở ông Thấu ở phố trên, có những cây bàng lá đỏ, có những quả bàng chín rụng đầy gốc quệt vôi trắng đục, có hồ Gươm, Tháp Bút, bên kia đường hàng phở và nước mía đang chờ.


Ở Hà Nội có thức quà nào cạnh tranh được với phở. Người người ăn phở sáng, phở trưa, phở tối và cả phở đêm. Hàng phở mọc lên khắp nơi, từ những hàng phở lớn gia truyền mở từ sáng đến đêm, đến những hàng phở nhỏ xíu chỉ phục vụ khu vực dân cư xung quanh, hay bán đêm cùng cháo, mỳ, miến. Phở nước mới là phở truyền thống, chỉ có phở gà và phở bò. Hàng phở ngon, ít nhất phải là hàng chuyên bán phở bò hoặc phở gà, bởi hai loại này cần nước dùng riêng. Hàng nào dùng hai loại phở chung một nồi nước dùng, thậm chí còn cho bún, mỳ, miến… chỉ là loại phở ăn cho đầy dạ dày. Nhưng quá nửa đêm đi tìm một bát phở, được ăn thứ nước dùng chung ấy mà tạm vừa miệng thì cũng đủ sung sướng lắm rồi.



Mấy lần vào Huế, tôi đều ăn bún bò. Chẳng cần phải vào Huế cũng biết bún bò là món ăn nổi tiếng và rất phổ biến. Nhưng phải vào Huế mới biết rằng bún bò được ăn nhiều như thế, như phở ở Hà Nội. Buổi sáng các hàng bún đã đông nghịt, từ nhà hàng bún mặt tiền rộng 10m chờ săn đón những khách du lịch như tôi đến hàng bún đầu ngõ chỉ kê dăm chiếc ghế con. Đêm, đi bộ hàng cây số cũng chỉ thấy các hàng bún và chè nối nhau trên những vỉa hè dài rộng vắng lặng.

Bún bò đặc trưng cho ẩm thực Huế, có cả vị chua, cay, ngọt, có mùi mắm và những miếng giò tôm rất thơm, nước dùng ươm màu đỏ và trong, có rau sống ăn kèm. Tôi không biết mỗi khi đi xa người Huế có mang trong mình nỗi nhớ mùi vị bún bò như tôi vẫn nhớ mấy bát phở chín nước trong của tôi không, nhưng chắc hẳn những người đã một lần đến Huế, khi ra đi sẽ nhớ lắm cái cảm giác gần gụi ở những quán hàng này.

Món ăn là văn hóa, món ăn là bản sắc. Tôi ăn và ngẫm nghĩ. Điều gì gửi gắm trong mỗi món ăn này. Điều gì đã khiến hương vị của nó trở thành biểu tượng ẩm thực, trở thành thứ thân quen nhất với người ở và nhớ nhung nhất với người đi. Bây giờ từ món phở lợn khói nghi ngút trong sáng chợ phiên Mường Khương đến đĩa cơm gà đậm đà phố Hội đều khiến tôi xao xuyến. Ở đó có hương vị thật đặc trưng, có cách ăn, cách sống, có cách hỏi chuyện thật thân thương.


Mỗi nơi trên đất nước này đều có bao điều để khám phá, để thương, và nhớ. Mọi thứ sẽ chỉ sượt qua đầu óc ta, nếu ta không lắng nghe, nhìn chăm chú, nếm, sờ, và cảm nhận về nó thật chậm rãi. Đến Huế lần thứ ba, tôi chợt giật mình không biết đã bao lần mình hời hợt trên những chuyến đi, biết bao điều còn nằm lại sau những giọt mắm và những chiếc lá bay. Chầm chậm thôi, hãy thử, nhớ và yêu mỗi hương vị trên đất nước này, như nếm thìa nước phở đầu tiên trong một đêm đông
.

Saturday, April 17, 2010

First love letter

Này anh, mình đã bao giờ viết thư tình cho nhau chưa nhỉ. Em không nhớ nữa. Trong tâm trí em một số kỉ niệm đã bị mờ đi phần đánh dấu thời gian. Cũng có lúc em tự hỏi mình là: có phải em quên quá nhanh? Không giống phụ nữ nói chung, những người có tài năng nhớ rất chi tiết giờ giấc ngày tháng những thứ ngọt ngào, hay hờn giận, diễn ra trong những năm yêu đương dài dằng dặc, em đã bắt đầu quên chi tiết của một số thứ, như anh vẫn quên. Nhưng điều đó cũng tốt mà, mình chỉ nhớ những dấu mốc thật lớn, tuyệt vời thay, nhờ có việc xóa bớt những thứ nhờ nhờ mờ mịt, em nhớ chúng rõ ràng đến kì lạ.

Bây giờ em đang nhớ đến anh, đang ở cách em 800km. Em nhớ đến những lần mình xa nhau vài ngày như thế này, em thấy mình ngày càng bình thản với việc không có anh bên cạnh. Nỗi nhớ không còn như đứa trẻ giãy lên vì bị tước mất đồ chơi yêu thích, nỗi nhớ không còn cường điệu nỗi cô đơn, nỗi nhớ cũng không còn thẫn thờ ngơ ngẩn. Em ấm áp khi nghĩ đến anh, sắp trở về rồi. Em thoải mái thả mình trong những bận rộn và thú vui của riêng mình, không sốt ruột đợi chờ, không xa vắng lạnh lùng. Em thương, em nhớ anh. Chỉ đơn giản thế thôi. Nhớ anh.


Mình đã gặp nhau 5 năm rồi đấy anh. Cứ yêu, cứ thương nhau như tự nhiên là thế. Chưa nói lời chia tay lần nào, không mấy lần cãi vã, mình đi bên nhau từ ngày còn ngây ngô, đến hôm nay, anh đã khác xưa, em cũng vậy, nhưng ta vẫn yêu nhau. Có lần mình nói chuyện với nhau, người ta hay hứa hẹn yêu nhau mãi mãi, nhưng mình chưa bao giờ như vậy. Anh có tin vào từ " mãi mãi" không anh? Anh không biết, em cũng không biết, mình chỉ cần thương nhau và gìn giữ thôi anh.


Hôm nay em nhìn bàn tay trái của mình, ở cái nơi mấy tháng nữa sẽ có một chiếc nhẫn, em cảm thấy bâng khuâng. Cuộc sống rồi sẽ thế nào nhỉ? Em không muốn nói là em sợ, nhưng em không thể giấu nỗi lo. Mà anh yêu ơi, em không muốn nhận cái nhẫn đấy theo cách thông thường. Em cũng không muốn mình chia sẻ cuộc sống theo những lối mòn mà biết bao người quanh chúng ta đã và đang bước vào bằng đôi mắt mỏi mệt và tâm hồn xơ cứng từng ngày.


Nhưng em biết, em sẽ ổn mà.



Béo ơi,

Em sẽ nói, rất nhiều lần, mỗi ngày.
Em yêu anh.

Thursday, April 8, 2010

Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu

Trên đời người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cành lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế.

Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê

Dưới vòng nôi mọc từng nấm mộ
Dưới chân ngày cỏ xót xa đưa.

Người đã đến và người sẽ về bên kia núi

Từng câu nói là từng cánh buồm giong cuối trời.
Còn lại tiếng cười khóc giữa đời.

Dưới ngọn đèn một bóng chim qua

Giữa đường đi một người đứng gọi
Có biết gì về ngày chưa tới.
Những ngày ngồi rủ tóc âm u
Nghe tiền thần về chào bóng lạ
Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu.

(Cỏ xót xa đưa - TCS)


----------------------


Rồi xa dấu từ đây.

Hôm nay nghe Cỏ xót xa đưa mà muốn khóc. Sẽ đến ngày những nỗi buồn không còn là của riêng mình, nỗi cô đơn không còn là của riêng mình. Một ngày kia thức dậy, không còn thấy ánh sáng lờ mờ qua khe của là của riêng mình, thế giới không còn điên, không còn say, không còn nỗi nhớ, không còn mộng mị. Ngày qua đêm tới rồi lại ngày sang. Mưa nắng sẽ mở toang mọi khung trời. Một ngày kia sẽ không còn tôi, không còn những rưng rưng và những cơn khát, tôi sẽ loang dài trong những khuôn màu nhợt nhạt, những màu hồng phấn êm êm, những màu xanh dịu dịu, những màu xám khô cằn.

.................


Còn chút hao gầy..
.

Saturday, March 6, 2010

Xuân.

Bây giờ là giữa mùa xuân. Thời tiết thì có thể đôi khi khiến người ta tưởng là mình đang lạc giữa mùa thu. Nhưng cảnh sắc thì không nhé. Chính xác là mùa xuân.
Sáng nay trên đường đi làm, trời lộng gió, đợi một đợt gió mùa đông bắc sắp về. Mát lịm từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong. Bây giờ mình mới phát hiện ra mình cũng thích mùa xuân biết mấy.

Mùa xuân có gì?


Mùa xuân có hoa gạo đỏ rực.

Mùa xuân có hoa sưa trắng muốt.
Mùa xuân có lộc bàng non mới nhú xanh mướt mải.

Mùa xuân có những hạt mưa bay bay giữa những tán cây đan dưới những ánh đèn vàng. Nhưng mà xuân nay chưa có mưa bay như thế.


1. Gạo

Tháng giêng hoa gạo nở. Đỏ rực một góc trời. Gạo cây nào cũng lớn, thân vươn thẳng, cành lá vươn rộng mãnh liệt. Và nhất là hoa. Hoa gạo thực ra đơn giản, to như cái bát ăn cơm, đôi khi là cái bát tô ăn cháo, cánh dầy, nhuộm màu đỏ đằm thắmi, hoặc màu cam đỏ chói lọi, từ xa nhìn thì rực rỡ cực kì. Gạo hay ở chỗ, đã nở hoa là nở cả cây, rất ít lá, thành ra vào mùa hoa, nhìn cây gạo sao mà chói lọi, mà xúc động, mà yêu đến thế, màu đỏ như thu hết tinh hoa của đất trời tháng riêng để cháy bùng lên.
Thời gian này đi chùa Hương thì thích mê. Lững thững trên dòng Yến, hai bên núi xanh vẽ đầy hoa gạo, lúc ấy lại có khách đò vu vơ hát:
"Xa xôi
trong tay người
lã chã
hoa gạo..."

Ngay sau lưng bảo tàng Lịch sử có hai cây gạo đang nở hoa. Sáng nào đi làm ngang qua cũng thấy lòng xốn xang. Ôi, tháng giêng.


2.Sưa

Đúng ra cuối mùa xuân , vào độ tháng 3, tháng 4, sưa mới nở rộ. Nhưng năm nay những ngày Tết đã thấy xác sưa bay bay ở vài góc đường. Đến ngày rằm thì khắp các góc hoa sưa ở Hà Nội này đều nhuộm màu trắng tinh khôi, xác hoa đã ươm trắng vỉa hè, cánh hoa đã vương đầy vai áo khách qua đường.
Hoa sưa ngược hẳn hoa gạo, không chói lọi, không khao khát, không nổi rực, hoa sưa bé bỏng mong manh, cánh hoa e ấp, màu hoa dịu dàng. Nhưng có một điểm giống nhau là khi ra hoa cũng ươm đượm cả cây, cả tán, át hết phần lá, và khiến cho người ta xốn xang vì một màu đơn nhất thuần khuyết.
Sưa mộng mơ.
Các bạn nhiếp ảnh thì chắc thích sưa lên toàn hoa, chỉ một màu trắng, duy nhất một màu trắng non tơ và bồng bềnh như mây trôi giữa phố, nhưng lá sưa cũng đẹp lắm nhé, màu xanh non mượt mà. Hễ là người thưởng hoa thì đều thấy lá sưa dù có nhiều hay ít, có làm vơi bớt mấy phần mơ màng của hoa, thì vẫn đáng yêu như thường.

3. Bàng

Bàng thay lá theo mùa, rất rõ rệt. Mùa xuân, những cánh khô gầy nhú lên những lộc non xanh mãnh liệt như ngọn lửa. Màu xanh khiến người ta nghĩ không có gì nhiều nhựa sống hơn thế. Màu xanh óng ả, cuồng nhiệt. Từ cuối mùa đông, những lộc non đầu tiên nhú lên như người ta phất những vệt màu nõn chuối nguyên chất lên một bức tranh trầm tư ảm đạm.
Bàng mỗi mùa đều có vẻ đẹp riêng biệt. Và dường như ở mỗi nơi đều khác nhau. Ở Hòa Bình, Sơn La, cây bàng không như cây bàng nằm giữa những phố cổ Hà Nội, chúng có thân nhỏ, thẳng, tán chia tầng, thưa và mỏng hơn, lá thì nhuộm màu gần như đồng nhất. Ở mấy đoạn Hòa Bình, mùa đông lá bàng đỏ thẫm. Đi về phía Sơn La, lá bàng chia màu đỏ rực, hoặc đỏ cam, không mấy khi sót lại dù chỉ một chiếc lá xanh. Nếu Hà Nội thì lại khác. Lá sẽ rất vàng, hơi ngả đỏ, đôi khi trên lá chia ba màu, vàng, xanh, đỏ, hài hòa, trìu mến êm dịu hơn, ngược lại không gây ấn tượng bằng.
Bây giờ mùa xuân đã sang, không biết những cây lá bàng đỏ rực trên đường xa mùa đông tháng trước giờ lên chồi thế nào, còn ở đất Hà Nội này, màu xanh non làm lòng người yêu mùa xuân hơn bao giờ hết.

"Tôi ru em ngủ, một sớm mùa xuân

Em hôn một nụ hồng, hỏi thăm về giọt nắng..."

Yêu đời.

Saturday, January 30, 2010

Màu của trăng, mùi của gió

Trước mặt tôi là mặt trăng màu đỏ.
Qua ô cửa trắng, trên mảng tường trắng dưới những bóng đèn neon trắng, tôi thấy mảnh trăng tròn của tôi đang trồi dần lên từ những khối nhà vuông vức đen thẫm đằng xa, đỏ quạch, bay dần lên cao và biến mất dần trong khung trời bé mọn nơi vuông cửa hẹp.
Trăng mười sáu và tầm 6 đến 7 giờ tối mới có cái màu cam đỏ vừa rực rỡ vừa ma quái ấy. Những mảnh trăng màu đỏ luôn làm tim tôi nghẹn lại, làm tôi thấy nao nao, hoặc khiến một luồng cảm xúc nào đó vỡ ra.
Thêm nữa là vào giờ này trăng lớn hơn so với về đêm. Nếu đến khuya ngắm trăng,sẽ thấy trăng chỉ là một chấm mềm mại lơ lửng trên đỉnh đầu. Sớm hơn một chút, vào mùa thu, trăng tròn vành vạnh, sáng rực, vươn mình qua những viền mây, trôi ngang những ngọn cây ở gần, dìu dàng, tình tứ. Và ở tầm giờ này, còn sớm thế này, khi phố mới lên đèn thì trăng tựa như có thể với tay lấy, một mặt trời to lớn với những mảng sẫm u uất và trầm mặc, đầy xao động.
Khi tôi viết hết dòng này thì trăng đã lên cao hơn và thoát khỏi khung cửa sổ lạnh ngắt của tôi rồi.
Tôi đang nhớ gì đây?

Ngày này, năm trước.

...
Những hoài niệm có ích gì trong cuộc sống này? Và 11 tháng trước, có lẽ là lần đầu tiên tôi chú ý đến mặt trăng lớn và đỏ môt cách lạ lùng như thế, cũng là lần đầu tiên biết nó làm mình buồn như thế.

Nhìn vào gương xem, giờ gương mặt đã có thêm bao nhiêu vết hằn. Chất đầy trong mắt... những điều cũ, những nỗi buồn cũ kĩ mà chẳng chịu nằm im.

Thời gian trôi vùn vụt, có lúc thầm nghĩ nắm chặt lấy hạnh phúc lúc này cũng chính là tận hưởng những thứ vơ vẩn nhất, dù có cảm thấy thời gian có ngừng trôi hay lao đi với tốc độ nào.

Thực ra thì tôi đã sẵn sàng chưa...thay đổi cách sống này? Sẽ chẳng còn là cơn gió cứ lao đi bất kì nơi nào, bất kì lúc nào, mang theo bất kì mùi hương nào nó muốn nữa.

Thursday, January 21, 2010

Cuối đông

Mưa.

Tháng một, đông chưa thấm mà xuân đã sang. Những ngày gần đây những cơn mưa sà về đến lạ, lúc đầu lất phất trên trán cho ta tưởng cái kiểu mưa tháng ba đã về giăng kín cả chặng cuối đông này rồi, nhưng bất chợt mưa đổ rào rào, nhưng lại không phải cái kiểu mưa rét buốt của tháng 12. Lúc này mưa không đủ lạnh để còn là mùa đông, chưa đủ dịu để là mùa xuân, tất nhiên càng không thể có cái vị oi nồng cuồng nhiệt của mùa hạ và cái tinh khôi chờ đợi mùa thu.

Cơn mưa sáng nay, làm ta phóng xe giữa những băn khoăn. Vẫn còn dư vị từ quyển truyện đọc đêm qua. Tình yêu, tình dục, và hôn nhân, vốn chẳng phải là những thứ cầm cương dễ dàng. Khi mọi thứ được bóc trần trụi và phơi dưới ánh sáng, chúng rõ ràng là xoắn xuýt trong nhau theo cách riêng của chúng, riêng và chung, chung và riêng. Cũng giống như những câu chuyện bàn nước thi thoảng vẫn lấy ra để ngâm ngợi với nhau, tất cả những thứ đam mê, khiêu khích, phiêu lưu, lẫn những bình yên, giản đơn và trách nhiệm. Ví như trong quyển hôm qua đọc có câu: Cái gì đáng tởm hơn( mình không nhớ chính xác): làm tình mà không yêu hay yêu mà không làm tình?, và, Ly hôn là một dạng phá trinh tinh thần... Đại loại thế, dù có lấp liếm bao nhiêu phần, thì tình yêu vẫn cần có sự đam mê cường liệt của nó, nếu nó theo thời gian mà từ những bông hoa rực rỡ nhất, tỏa mùi thơm nhất, những cây vĩ cầm phát ra những tiếng nhạc tuyệt diệu nhất trở thành những thứ nhàn nhạt mà bền bỉ hơn thì hãy thử nghĩ xem câu trả lời là có những dạng tình yêu khác nhau, hay chỉ có một loại tình yêu duy nhất còn những thứ khác chỉ là dạng yếm thế mưu cầu sự an toàn. Đã đến lúc ta tin vào cả hai cách trả lời đấy. Làm gì có sự suy tôn độc nhất nào. Cuộc sống đầy rẫy những thứ có liên quan đến nhau, tiền, tự tôn, cá tính, đời sống, các mối quan hệ,...và chẳng có cái nào đứng độc lập ngoài chúng, chỉ là tùy từng người mà ít hay nhiều. Tình yêu lẫn tình dục đều chẳng phải thứ tinh tuyền bất khả. Sao có thể phán xét đúng sai một cá tính sống theo kiểu hoang dã hay kiểu "chuẩn mực xã hội thông thường". Thế thì loạn hết sao? Hãy dùng cái đầu thấu suốt và quả tim để nhận định, vì mỗi con người có cảm xúc và thế giới quan khác nhau, và mỗi cuộc sống lại có những góc khuất khác nhau.

Bây giờ bên ngoài trời ngập trong màu trắng lờ mờ. Có lẽ cơn mưa lạc lõng trái tính đã qua đi và trả cho bầu trời cái dáng vẻ gần gũi với mùa xuân hơn. Ừ, và như vậy là mùa đông có lẽ đã sắp trôi qua hết rồi. Cứ cảm thấy một chút tiếc nuối. Hình như mùa đông này sự hiện hữu của những cơn gió buốt giá trong ta không còn rõ rệt như trước nữa.

Đã nên bái bai mùa đông ở đây chưa? Tiếc sao.

Monday, December 7, 2009

Những con đường thường có mùi nhung nhớ

Khi đã đi xa ra khỏi cuộc sống thường ngày một khoảng nhất định, trời sẽ xanh theo kiểu riêng của nó, tất cả trải ra như một tấm lưng trần, những thứ nhàu nhĩ trong đầu rơi rụng dần sau mỗi km đường,còn những ngọn gió len vào tóc thì có mùi nhung nhớ.

Nắng tràn ngập trên các đỉnh đồi, giữa những vườn mận bạc gốc và trên những cánh hoa dã quỳ hoang dại đang tàn lụi lẫn rực nở. Mộc Châu mùa đông lúc nào cũng hanh vàng. Nắng chói và khô. Dưới những thung lũng, trên những sườn núi, từng trạt hoa tím ken nhau dưới nắng, mềm mại lẫn xác xơ, những ngọn lau trắng vẫy mình trong gió, những bụi cà dại lăn lóc bên đường, và những con đường đât nối liền những sợi chỉ vàng vắt ngang đồi, luồn lách sau những hàng cây xương xương cành trắng. Mọi thứ đều ám màu nâu bạc của mùa đông.

Mộc Châu giống như cửa ngõ trên đường 6, để bước vào Tây Bắc hoang sơ, nơi những bài ca màu đỏ sẽ ngân dài trên những dãy núi nâu áo vá, dã quỳ và trạng nguyên lẫn trong những bản làng xa xôi đến tận cùng những chân trời ngăn ngắt xanh.

Ở Mộc Châu, kỉ niệm đan lẫn, các mảnh kí ức xen chồng lên nhau, đôi khi gần gũi thân thương, đôi khi cồn cào đến khó chịu. Có những khoảnh khắc vụt qua. Có những mùi nhung nhớ nao nao. Mùi cafe lẫn mùi cỏ dại, mùi cafe lẫn mùi hoàng hôn và mắt trong, và cô đơn. Mùi chè, mùi hoa dại ngai ngái, mùi gió Hua Tạt. Mùi nắng rất ấm trong vườn mận, mùi người. Mùi sương, mưa và đêm.


Gió từ khắp các nẻo đường Tây Bắc tràn về, làm tôi nhớ, và tôi biết thời gian đã cho mình những câu trả lời thế nào.


Bây giờ, đi hết một vòng, Mộc Châu lại có mùi của tình yêu.

Thursday, November 12, 2009

Winter comes

Winter comes, windy night roars.


Những cơn gió gào thét
làm đêm rối mịt mùng
làm tôi tan tành lý trí
trượt theo từng giây cảm xúc
trượt theo tiếng những khung cửa lồng lộn
và cát bay đau rát tầm nhìn.

Lạnh.

Mùa đông đến,
Những cơn gió đêm gầm gừ
Từ sâu thẳm tiếng nức nở và tiếng cười hòa làm một
giữa chơi vơi và đói khát cồn cào
hoang mang đi tìm gió
lao vào bão
để hủy hoại hay điều gì không hiểu.

Không ngăn được sự điên rồ bột phát
đầu đông.

Monday, November 9, 2009

Ô Quy Hồ

Có những người mê đường, mê vác ba lô rong ruổi theo những dải núi xanh. Họ thi thoảng gọi vui những con đường là Người tình, cái bóng hồng cứ khiến họ cứ phải xếp hết những bà vợ già của mình nơi thành thị ồn ào khói bụi, chìm đắm vào thế giới của riêng mình trong vòng tay thiết tha không ghen tuông, không đòi hỏi, không sầu muộn, chỉ có những nhớ nhung với gió ngàn và mây núi nghiêng trời.

Nếu như vậy ắt hẳn Ô Quy Hồ cũng là người tình của tôi, người tình quen thuộc nhất giữa những người đẹp rạo rực mời gọi trong tâm trí mỗi khi chán chường. Hôm rồi tôi đã lại đi thăm nàng, lần thứ 5 trong năm nay, cả vì vô tình lẫn hữu ý mà nàng được ưu ái thế.

Sao nhỉ. Lần này nàng nõn mình dưới nắng. Nắng tràn trề , vàng rực và chói sáng. Nàng chẳng e ấp một chút nào. Không có những dải mây lững thững, không có những mảng sẫm nhạt luân chuyển dưới những tầng mây đầy vơi khác nhau, càng không có sương giăng, càng không có những đỉnh núi xanh thẫm ướt át. Ô Quy Hồ chìm trong khối nắng khổng lồ gay gắt, sáng lòa. Trời xanh ngăn ngắt nao lòng. Không phải lần đầu đến đây khi trời nắng như thế. Nhưng ít khi thấy những mảng núi xa xăm đến vậy, thấy màu của lưng đèo phai về đơn sắc thế mà những con đường lại óng ả hiện lên rõ đến từng viền đường, nổi rõ bần bật như căng một nét chì sắc gọn.

Rõ ràng là Ô Quy Hồ lúc nào cũng khiến tôi bất ngờ, vì một điều gì đấy.

Đường vẫn đang làm. Cái điểm dừng yêu thích nhất mà vẫn thường dừng lại thật lâu để nằm ườn ra nghe nhạc , trên những đám cỏ lưa thưa, giờ chỉ là những hàng gạch đá. Từ lần đi trước, đã biết như vậy, mà đến lần này quay lại, vẫn cứ cảm thấy có gì hụt hẫng.

Trời đã ngả sang đông, tháng 11 phủ lên thân núi những mảng vàng nâu cháy nắng. Dưới nắng chiều , ngàn lau và lá khô phất lên bài ca mùa đông. Qua những khoảng bóng núi che phủ, gió lùa lạnh run, phía trước lau trắng và lá nâu cùng vẫy, cùng lấp lánh nắng, tạo ra một cảm giác kì lạ. Mùa đông khô hanh đã đến đây rồi, và phơi ra bao nhiêu nỗi nhớ, cũng khô giòn như thế.

Sunday, November 1, 2009

Gửi gió cho mây ngàn bay

Với bao tà áo xanh đây mùa thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi phím tơ đồng tìm duyên
Gửi thêm lá thư màu xanh ái ân
Về đôi mắt như hồ thu

Thấy hối tiếc nhiều
Thuyền đã sang bờ
Đường về không lối
Giòng đời trôi đã về chiều
Mà lòng mến còn nhiều
Đập gương xưa tìm bóng
Nhưng thôi tiếc mà chi
Chim rồi bay, anh rồi đi
Đường trần quên lối cũ
Người đời xa cách mãi
Tình trần khôn hàn gắn thương lòng

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm đa tình về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với thu trần gian.

-------------------------------------------------
Tuyệt phẩm này, dù có nghe bao nhiêu lần, lòng vẫn rưng rưng như lá cuối thu.
Lệ Thu hát cũng hay, Ánh Tuyết hát cũng hay, Khánh Ly hát cũng hay, mỗi người mỗi vẻ, như chiều tàn thu, gió xao xác, mây ngả màu êm, lòng lơ lửng tận phương trời nao.

Cuối thu, đất trời chuyển giao mùa, hồn bâng khuâng mãi như đợi như chờ, chẳng đủ thảnh thơi tự vuốt những nỗi buồn vui nhẹ như một cánh hoa rơi, chẳng đủ nồng nàn như hương hoa sữa vẫn sực lên mỗi góc đường, mùi hương giục giã khát khao một cái ôm chặt, nhưng cũng đủ giữ màu hoàng hôn dìu dịu ấm lòng yêu.
Yêu... nhẹ nhàng yêu, yêu đời yêu người giản dị bình yên, từ cốc bia bạn đang uống, từ chuyện sex đang cười, từ ánh đàn lao xao ngang phố, từ bánh đa giòn, từ bầu trời ngả tím, từ mảnh trăng non, đến những đôi tình nhân hờn dỗi nhau dưới những góc đèn vàng.

Hà Nội yêu," về đây với thu trần gian."